17.1.14

Sinh nhật T.

Hai đứa mua bánh trán trộn mang ra hồ con rùa ngồi ăn. Có biết hôm nay là ngày gì không thằng kia? mình hỏi T. đoạn nó đang loay hoay chùi miệng. Nay Thứ Ba, hỏi chi? T. đáp, dứt lời nó chốc ngược chai nước nốc một hơi nghe ừng ực. Mình cũng không biết nói gì thêm vì hình như thằng ranh này đang rất tỉnh, rồi mình lôi trong ba lô ra một túi giấy, trong đó đựng vài món chuẩn bị trước cho T. – một con Zippo mua lại với giá xxx còn khá mới và một hộp xăng, cầm lấy mang về đốt nhà mày đi, mình trêu, xong dúi cả vào tay nó. T. mở túi, thấy có vẻ ngạc nhiên ra mặt, nó nhoẽn môi cười khoái chí đoạn cầm con Zippo trong tay lật qua lật về, bật nắp chiếc bật lửa đánh “boong” một cái nghe đến sướng cả tai. Quơh, mùi xăng phê quá mày ơi, nay ngày gì mà mua cho tao ba cái này? T. thắc mắc đoạn hít hít xăng trong hộp như một thằng nghiện. Mơ hả, cái này tao mua cho tao nhưng không hợp, nhường mày. (Câu này mình học của nó). T. đáp lời đoạn hích mình một cái vào vai Hơ, cho thì lấy, cảm ơn. Cả buổi chiều hôm ấy, nó ngồi dạy mình cách châm xăng vào bật lửa, cách bật nắp Zippo sao cho kêu và ra dáng.

Hôm nay là sinh nhật T. (1O.12.2O13)

Người đàn ông Blackberry

Tôi gọi anh, tay tài xế bus 35 có khuôn mặt lạnh như tiền và hình xăm phủ kín cánh tay phải, là NGƯỜI ĐÀN ÔNG BLACKBERRY. Thực ra, tôi biết cả tên họ của anh, cách anh đặt tay phải lên nắp hộp vé trong khi chỉ giữ vô-lăng bằng một tay, anh thích đong đưa những cô gái trẻ đẹp bước lên xe, anh lén nhìn họ trong gương chiếu hậu. Đầu ngày, chemise anh mặc phẳng phiu, đội mũ và đi giầy tươm tất, đến cuối ngày anh trở về nếp phong trần vốn dĩ. Nhưng tất thảy không làm tôi ấn tượng bằng những cuộc gọi cô đơn của anh trên chiếc blackberry dẹt dẹt bè bè. Cảm giác thấy giống như sống trong một nhóm hẹn và chỉ có một ngày không hẹn, trở về căn nhà trống trãi và uống cho hết đêm. Anh là người đàn ông Blackberry!!!

Hạnh phúc đích thực là gì?

Có một đứa inbox hỏi ê Thanh, hạnh phúc đích thực là gì. Mình bảo theo tao đó là những hộp sữa TH không đường ít calorie, hay là những cây kem Lotteria 3K béo ngậy không quất liền là tan hết. Bộ chưa nghe chị Ngân nói hả: “Hạnh phúc đích thực phải là thứ có thể đậu trên vai. Chứ không thể là thứ phải run run ghì giữ.”

1.12.13

Stolen Love Poems #9 - Có phải em về mối duyên tơ?

Em nghĩ thời gian quá trôi mau
Ngày nào nay đã lắng về đâu!
Một mùa huyết phượng năm xưa ấy
Ngỡ ngàng trong lúc biết tên nhau.

Có nhớ chăng em tự độ nào!
Mắt chưa vướng lệ ly tao
Nhìn anh ra vẻ ngây thơ lắm
Không phải say sưa phải dạt rào

Một lần anh đã ghé Xuân Lâm*
Tìm em trong nỗi nhớ âm thầm
Vẫn biết đi tìm trong vô vọng
Bẻ bàng chua xót mối tình câm.

Thế rồi sau đó em quên anh
Có lẽ rằng em bận học hành
Hay cùng năm tháng lòng em đã...
Dâng trọn cho người cả tuổi xanh?

Thắm thoắt thế là bốn năm qua
Bốn mùa phượng nở bốn mùa hoa
Lòng anh ghi mãi làm lưu niệm
Mặc dầu năm tháng cứ phôi pha

Tuy rằng em đã biết tên em
Nhưng có bao giờ anh đã quen!
Vì sao anh phải thờ ơ thế.
Chỉ để lòng anh lạnh buốt thêm.

Rồi lại chiều nay em trở về
Bạn bè nhắc nhớ anh tái tê
Người ta còn bảo tên nàng đó
Kẻ đã làm anh phải say mê.

Có phải em về mối duyên tơ?
Hay em chỉ ghé lại vườn thơ!
Sau bao năm tháng em ly biệt
Để lại ra đi với hững hờ...

L.M.H - 1966
*Xuân Lâm: một địa danh ở tỉnh Quảng Trị, nơi bà ngoại mình từng sống thời trẻ.

28.11.13

Thư gửi người yêu sau này

thư gửi người yêu sau này:

lạ lùng sao, chuyện thế này
chúng mình vẫn hãy người dưng
anh ngồi đợi giữa phòng riêng nhà mình
(hay một nước nào lạ hoắc cũng chưa biết chừng)
ngồi hoài anh nghĩ linh tinh
những chuyện em chẳng đinh ninh bao giờ.

lạ lùng sao, chuyện thế này
anh còn ngoài đó yêu mê một mình
nguyện cầu đem gửi lên sao
chính vì sao ấy em cũng đang ngước nhìn
trong chân trời đã phủ đêm đen một màu.

lạ lùng sao, có một ngày
tim anh cất tiếng nói lời yêu em
nhưng nay thời vẫn chưa hay
em là ai đó giữa cuộc đời này.

tái bút:
hễ mà anh ngỏ lời yêu
gật đầu đồng ý, em theo anh tới già.

25.11.13

Dịch bài thơ "Rốt Cuộc" của Nguyễn Thiên Ngân

AL FIN | un poema de Nguyễn Thiên Ngân


Nos deslizaron hacia el fin
Una esquina de la camisa nos toca suave,
se pensó como la varita mágica de destino
Un tomado de la mano accidental
sembró mucho escrúpulo
Una pupila triste precaria
se pensó que no quisiste irme.
Pero, ¿por qué debería quedarme?
¿Quién me acompañará al horizonte?
¿Cómo los sueños distintos puedan crecer nosotros los dos?
¿Quién se refugiará conmigo tras la puerta,
y escuchará conmigo la lluvia en las noches de tormenta?
¿Quién me ayudará a saber hacia dónde va este río,
y dirá todo lo que estoy a punto de decir y no digo?




Rốt cuộc rồi chúng ta cũng chỉ sượt qua nhau
Một chéo áo chạm hờ cũng ngỡ là đũa thần số phận
Một cái nắm tay vô tình cũng gieo nhiều day dứt
Một ánh mắt buồn bã nhất thời cũng ngỡ rằng người bảo đừng đi
Mà ở lại thì có ích gì
Người nào có thể cùng ta đi đến cuối chân trời
Những giấc mơ không chung sao đủ nuôi hai đứa
Người nào có thể cùng ta trú vào sau cánh cửa.
Nghe mưa rơi bão giật phía ngoài kia
Người nào có thể cùng ta ngồi trông hướng sông trôi
Và nói cả những điều chưa định nói …

24.11.13

Lướt Qua Đời Nhau

Nhiều khi miếng trầu không phải là đầu câu chuyện mà vì điện thoại hết pin và một chiếc túi nylon. Ban chiều đứng cạnh người đàn ông trạc 28 tuổi cùng trú mưa trước một cửa hiệu thời trang, tôi quay sang hỏi giờ đoạn anh nhấc tay lên xem đồng hồ (lúc ấy điện thoại tôi hết pin), anh đáp "À, 4 giờ 4O". Tôi hỏi tiếp: "Anh chạy từ đâu đến mà bị kẹt lại ở đây" (anh ấy mặc T-shirt màu cam, short đen, giày đen, vờ trắng, tất cả đều của Nike; trên bắp tay phải đeo thêm một túi đựng ipod nhỏ cắm tai nghe). Anh bảo chạy từ Công viên 23/9, rồi bất ngờ hỏi tôi "Em có cái bịch nylon nào không, anh muốn đựng ba cái này (gồm ipod, tai nghe và đồng hồ) rồi chạy về luôn". Tôi đáp không, rồi sau đó cả hai nói về những chuyện ba xàm ba láp trong khi mưa vẫn ko ngừng tạt ướt hết cả hai, lạnh cóng. Tôi bảo anh thử vào hỏi xin trong này (hiệu thời trang) cái túi nylon đi. Anh lắc đầu bảo thôi, làm vậy kì quá, và chúng tôi tiếp tục liệng vào nhau những câu nói vô tình xen lẫn nhiều khoảng trống to đùng. Khi mưa dần tạnh, anh quyết định theo gợi ý của tôi và hỏi xin được một cái túi nylon vừa vặn. Anh cẩn thận cho các thứ vào túi, cười chào tạm biệt rồi nhanh chóng mất hút sau hàng me lúc ấy rụng lá rụng cành tơi tả trên đường Nguyễn Thị Minh Khai. Tôi không bao giờ biết tên anh, chỉ biết anh cao không dưới 1m8, body rất đẹp, giọng trầm và ấm!

15.11.13

Bếp Thiên Đường

Mỗi lần cùng T. lạc giữa một siêu thị nội thất nào đó, tôi quyết giữ chân cậu thật lâu ở chỗ người ta bày biện đủ thứ các món linh tinh thường thấy nơi một gian bếp tao nhã – ly cốc, chén đĩa, khuôn bánh, v.v. Kỳ thực mọi thứ trong không gian ấy rất dễ gieo vào tim mình một hạt mầm mầu hồng về viễn cảnh của cuộc chung sống hôn nhân sau này. T. đưa tôi xem một hũ thủy tinh có nắp đậy bằng ghỗ, loại dùng để đựng mứt, mật ong hay ngũ cốc đều được, đoạn đón lấy chiếc hũ từ tay cậu, tôi bảo mày đoán xem tao sẽ dùng thứ này như thế nào? Thì đựng cái gì mày thích chứ sao! Cái gì tao thích có thể cho vừa vào đây, động não đi ku? Kẹo bạc hà ít ngọt hả?! T. đáp ngay tắp lự. Kỳ thực trước đây chưa một ai trả lời đúng câu hỏi này ngoài T., tôi hích một cái nhẹ vào ngực nó bằng một nắm đấm hờ bảo khá lắm rồi đặt trả cái hũ lên kệ. Tôi bảo những gì mộc mạc luôn mang nét sang trọng và tinh tế bất chấp thời gian và chiều vận động bất khả đoán của nghệ thuật muôn thời, gout của tao cũng vậy, nếu có thể, tao không tiếc việc chi khá tiền vào một concept thiết kế ưng ý dành riêng cho kệ ly chén nhà mình. Hạnh phúc vẹn nguyên tao không bao giờ muốn đánh mất một giây phút nào từ gian bếp nhỏ tựa hồ vùng thiên đường chung của cả hai. T. khen tôi chu đáo nhưng lại bảo thực tế làm sao có thể là bản sao vừa vặn của những set – up như trên phim truyền hình Hàn Quốc, gian bếp lí tưởng được chăm chút đến mức hoàn hảo của mày có thể khiến bất kì món hầm nóng hổi rất đỗi bình thường trông đẹp mắt hơn, nếm thấy vị vừa ăn hơn, ấy nhưng khói bếp ấy làm sao ủ ấm mãi những mảnh tình phải đến hồi nát rã. Vậy nên, tao nghĩ chuyện chung sống đâu hẳn cứ quy về cái bếp, cái ăn đều sẽ ổn,… hạnh phúc sẽ tách vỏ chừng nào người ta yêu nhau đủ nhiều. Tôi im lặng một chút sau lập luận của T., nhưng sau đó tôi cũng không muốn nói thêm gì nữa. *lẽ nào nó nói đúng*

11.11.13

Don't



Trời ơi, đừng phí sức trẻ làm điều không đam mê, nếu biết trước sau này hối hận thì đâm đầu vô chi nữa, uổng lắm! *bạn bè tôi có đứa sống trong nhung lụa mà sao đáng thương vô cùng*

30.10.13

Joven Para Siempre




































Anh nghĩ gì khi đợi bus hôm nay? Ồ, anh có nghĩ ất giáp gì đâu, chỉ giỏi nhìn lấc láo, có 2 anh người Nhật, phải, một cặp tình rất đẹp, nhưng hơi cực để nhớ hết các chi tiết của hai chàng khi nhìn từ phía sau. Anh tự hỏi, bản thể nào có thể ẩn dưới cái vẻ ngoài hoàn hảo kia? Gía như anh biết ít tiếng Nhật để có thể hiểu chút xíu những âm thanh xì xào họ vô tình liệng vào tai mình. Nhưng mà thôi, thà đừng hiểu thứ ngôn tình ngọt lịm ấy còn hơn, bởi hạnh phúc của những người khác khấy động kí ức của anh một cách tàn nhẫn, dợm buồn!