24.12.14

Contigo me iría - Nguyen Thien Ngan

Poeta Nguyen Thien Ngan | Traducido por Eric Nguyen (Gai Chanh)
Contigo me iría
a donde no hay ni cielo ni mar
ni la montaña ni la nube
ni las flores púrpuras
florecidas suave en el campo por la tarde.


Contigo me iría
No me diría tanto
Las promesas fructuosas solo hacen nuestra vida más dura
Te ayudaría a hacer fuego
a repeler la noche y los animales malignos
Me contaría por favor
los relatos a lo largo del bosque.

Contigo me iría
Viviríamos en el sueño de la infancia
Cuidaríamos ovejas en la frontera
Acamparíamos al lado del río
Haría luna, estrellas y canciones alegres por la noche
Le besaría suave a la tierra el sol por la mañana.

De repente me despierto.

*

Em sẽ đi cùng anh
Dù là đến một nơi không trời không biển
Không núi không mây
Không có những bông hoa màu tím
Nở bình yên trên những cánh đồng chiều.

Em sẽ đi cùng anh
Anh chẳng cần phải nói gì nhiều
Những hẹn ước không thành chỉ sẽ làm đời nhau khốn khổ
Em sẽ giúp anh nhóm lên đống lửa
Xua đêm sâu và bầy thú hiểm hung
Kể cho em nghe đi
những câu chuyện đường rừng.

Em sẽ đi cùng anh
Sống giấc mơ ngỡ đã mất kể từ thơ dại
Mình có thể chăn cừu ở miền biên tái
Hay cắm lều ở cạnh dòng sông
Đêm chỉ có trăng sao và những khúc ca hồng
Ngày chỉ có mặt trời dịu dàng hôn mặt đất.

Rồi thì em tỉnh giấc.

La margarita inocente


Título original: “Cúc Hương Ngốc Dại”
Un cuento corto de Nguyễn Thiên Ngân traducido por Gai Chanh (Eric.)
Gracias a profesora María Dolores Bedoya Grandes (Lola) por corregir los errores en mi traducción.

Tuân vivía un poco lejos de mí. Algunas noches cuando regresaba de la clase de inglés pasaba por mi casa para darme una barra de chocolate y se daba prisa en irse en su bicicleta. Siempre tenía prisa, una prisa ridícula porque la mayoría de las veces no había nada para tener prisa. Quizás Tuân no sabía ocultar bien sus emociones por eso normalmente miraba para otro lado cuando le miraba a sus ojos.

La ciudad estaba en la estación lluviosa. Por la mañana se podía escuchar el murmullo de la lluvia fuera de la ventana al despertarme, eso me encantaba. No sabía por qué me gustaba el color gris lúgubre del cielo nublado o tormentoso. “Porque sabes que el sol siempre está detrás del nube, An”, Tuân me dijo cuando se lo comenté. Quizás Tuân pensara de manera tan excesiva como las novelas que leía. Simplemente me gustaba el cielo de gris, eso era todo.

Durante los días lluviosos, me sentaba quieto en el balcón mordisqueando el chocolate traído por Tuân. Siempre me compraba el chocolate amargo a pesar de que me quejé que solo me gustaba el chocolate blanco o el que tenía corazón de castaña. Eso es lo único que hizo contra mi voluntad. Día a día me acostumbraba al chocolate amargo desde un cuándo desconocido. Me di cuenta de que Tuân tenía razón. ¡Qué aburridas las barras de chocolate sin hiel! Si se acostumbra a la paz que le trae el chocolate blanco usted, cómo puede darse cuenta de que el regusto largo del chocolate amargo en boca suele ser muy dulce, una dulzura sorprendente, extraña.

A veces venía Tuân, en el balcón se sentaba conmigo, veíamos la lluvia en silencio. Apiló tierra en las macetas de margaritas pequeñas y bonitas, y las arrastró cerca hacia la pared con cuidado. “Me imagino que la lluvia está chocando contra estas margaritas suaves ¡pobre de ellas!”. – Tuân me explicó avergonzado cuando le miré sorprendente y con gusto. Balanceamos las piernas, a veces las gotas fritas de agua caídas en nuestras cabezas nos produjeron un gran sobresalto; respiramos el aire del espacio lluvioso que estaba mezclado con el olor acre familiar y el de las margaritas.

****

Hoàng apareció en mi vida trayendo un nuevo viento. Lo conocí en la clase de danza moderna a la que le traté de convencer a Tuân para participar por cientos de veces, pero lo desechó decisivo. No hubo más ni de las tardes de leer las novelas traídas por Tuân, ni de las conversaciones vagas sin llegar a nada. Hoàng y yo paseamos por las cafeterías de acera en la ciudad, me contó todos sus viajes. A veces estacionaba su moto en algún lugar y aparecía en frente de mi casa con su bicicleta deportiva, con entusiasmo me invitaba a dar un paseo. Las vueltas en bicicleta de repente me recordaban a Tuân, me sentía un poco arrepentida. Al pasar por la casa sin encontrarme, Tuân le dio el chocolate amargo a mi madre.

****

Nos encontramos fuera de lo normal en una tarde lluviosa, le dije radiante a Tuân:

– ¡Estoy saliendo con un chico!

– ¿En serio? – Tuân me respondió descuidado sin embargo no lo presté atención.

–No lo conoces – seguí yo radiante

– ¿De verdad?

– ¿Tienes otra sintaxis más interesante? ¿En serio? ¿De verdad? – empecé a enfadarme.

Tuân saltó a tierra desde el balcón mirándome con los ojos tan tristes, su voz entonces estaba también tan triste:

– Lo sabía antes de que me lo dijeras.

De manera angustiada, miró él a la maceta de margaritas debajo del balcón. También la miré asustado yo. Estaban marchitas margaritas, amarilleaban pálidas desde un cuándo desconocido. La lluvia todavía era tan intensa.

****

Desapareció Tuân con las macetas de margaritas marchitas. Muchos días pasaron sin que pasaba por mi casa nunca más. Me di cuenta de que, porque no había más barras de chocolate amargo dejadas por Tuân que tenían el regusto dulce, Hoàng estaba todavía tan nuevo e interesante como una historia de aventura, poco a poco me olvidé de Tuân y de tener antojo de una barra de chocolate amargo profundamente.

****

Al final de aquella estación lluviosa, Tuân apareció delante de mi casa como si no hubiera desaparecido nunca. Cogió en la mano una maceta de margaritas que tenía las hojitas verdes y los capullitos armarillos. Yo me sentía terriblemente avergonzada.

– No sé cuidarlas, van a marchitarse de nuevo.

Tuan la puso en el lugar viejo en silencio, y me dijo:

– Porque te olvidaste de cuidarlas An, sabes cómo hacerlo.

No sé por qué quería llorar. Así empezaron a derramarse mis lágrimas. Lloraba desconsoladamente como una niña azotada injustamente. Tuân se sintió avergonzado, sin embargo no me calmó de manera rápida como las veces anteriores. Abofeteó mi hombro de manera suave:

– Es broma, no lloras más. Margarita es una planta herbácea débil, después de florecer durante una temporada, va a marchitarse para que las semillas secas caídas crezcan de nuevo. Estas margaritas son de las semillas viejas. Si sólo las viera crecer ¡qué maravilla!

Lloré mucho, solo me calmé después de un rato. Hasta yo tampoco sé el porqué. Tuân estaba todavía muy calmado. Rompí yo el hielo con una pregunta para él:

– ¿Entonces dónde está mi chocolate amargo?

Sonrió Tuân:

– ¿Pienso que renunciaste a él desde hace mucho tiempo, An?

De repente quería llorar de nuevo. Tuân estaba todavía tan flemático como si no supiera nada, de manera lenta me dijo – estaba tan flemático como cuando le dije lo de Hoàng.

– ¡Oye An! Voy a volar este fin de semana. Me recogerá mi papá en Canberra. A veces me pongo nervioso, no sé cómo voy a tratar a la madrastra y sus hijos. Cuánto tiempo tardaré en que no sentirme como pez fuera del agua en ese lugar extraño. Incluso quiero quedarme aquí, abandonar todo que ha preparado mi papá para mí: los días de estudiar el inglés loco, trámites administrativos… Pero ahora yo sé, tengo que irme.

****

No recuerdo qué hice en la tarde que se fue Tuân. Solo recuerdo la sensación vacía rara, y que lloré inconscientemente. Cualquier cosa que me recordó a Tuân, a pesar de ser solo una hoja armarillo cayendo en el espacio en silencio, me hizo sollozar. Las barras de chocolate amargo compradas por mí no dejaron ningún regusto a nada, sino un amargor, un amargor terrible permaneció en mi alma para siempre, como una canción que de repente se hace silenciosa al llegar a su clímax y hace que la gente se sienta extraña. Me preguntó Hoàng por qué repentinamente estaba tan triste, pero cómo podía explicárselo.

Cuatro años universitarios pasaron tan rápido como un guiño sin muchos acontecimientos. Hoàng y yo nos separamos, terminamos un buen amor que, sin embargo, trajo tantos problemas potenciales que supimos que no podíamos resolverlos nunca. A veces salíamos como dos buenos amigos íntimos. Me gustaba más así. Aunque sea interesante un libro de aventuras, el desenlace se revelara al terminarlo. Tal vez fuera un buen libro, sin embargo, no pudieron seguir leyéndolo para siempre.

Perdí el contacto con Tuân desde aquel día. He vencido ya el sentimiento de vacío hace mucho tiempo, pero cualquier memoria de Tuân hace que mi alma se sienta emocionada, como una tecla descuidada que de pronto se pone temblorosa cuando se cepilla y se toca después de varias temporadas olvidadas. Después de mis veinte, ya no soy una chica inocente de 18 años que no entendí ni el corazón de Tuân ni el mío tampoco.

Quizás estuviera enamorada de Tuân sin darme cuenta hasta mucho después, o quizás solo utilicé una imagen completa del pasado para engañar las inocencias mías en el presente. Sin embargo, solo sé una cosa, después de todos los acontecimientos, mi sentimiento tranquilo se quedó para siempre en las tardes lluviosas en que me senté al lado de Tuân balanceando las piernas en el balcón, escuché sus cuentos fabulosos pero placenteros, y respiramos en todo el pecho el olor acre de las margaritas empapadas por la lluvia.

–Fin–

11.3.14

Một câu hỏi

Đã từ lâu câu hỏi ấy đậu hờ trên môi mềm - như sợi chỉ thừa tôi cố bứt bỏ trên chiếc áo ưa mặc – dẫu biết câu trả lời chỉ ở quanh quẩn đâu đây thôi. “

Anh có yêu em không?” Tôi hỏi 

Trong sự ngập ngừng của anh tôi hiểu ra lời đáp rồi.

30.1.14

Đời cơ bản là đơn giản

Bạn kể chuyện cơm gia đình chiều 3O đến đoạn: "...., cái rồi tự nhiên ba má quay qua nói về vợ sau này của tao, ổng bả hù đem hết mấy vụ lố bịch trước giờ của tao kể với con dâu. Nói thiệt lúc đó tao nhịn cười không nổi, ba má tao chắc tưởng nắm chắc đằng cán chứ không ngờ tao đang cười là tại vì tao gay!"

Tết vui là khi Tết đang đến

Với tôi, Tết kết thúc vào đêm giao thừa, khi phát pháo hoa đầu tiên được bắn lên bầu trời thủ đô, đoạn là lúc ông chủ tịch nước bắt đầu bài diễn văn chúc mừng năm mới trên truyền hình Quốc gia, người ta trả lời vài ba tin nhắn soạn sẵn như kiểu phát tờ rơi ở những ngã tư đèn xanh đỏ rồi tắt máy đi ngủ. Tết vui là khi Tết đang đến chứ không phải mùng 1, mùng 2, mùng 3...

21.1.14

“Nhật Ký Vàng Khè” – xem porn sớm là bí mật của người cô đơn

Trong những mẫu chuyện liên tu bất tận của bọn con trai mới lớn như anh hiếm sót vài đoạn dính đến sex. Hai mốt tuổi, chuyện này kể ra liên quan đến kinh nghiệm nhiều hơn những tò mò ấu trĩ về cơ thể không biết hỏi ai hồi trung học.

Với anh, lần đầu thủ dâm không ấn tượng bằng lần đầu xem porn, bởi đó là một đoạn porn dài vẻn vẹn 5 phút được săn lùng ráo riết trên Internet và khắp các hiệu đĩa lậu thời điểm đó. Anh đặt tên nó là “Nhật Ký Vàng Khè” vì porn quay bằng điện thoại di động trong một căn phòng hắt ra thứ ánh sáng mầu vàng mờ đầy mê muội. Nữ chính trong “siêu phẩm” ấy là Hoàng Thùy Linh, trẻ, đẹp , đa tài. Năm ấy chị 19, anh ngót 14.

AP gọi chị là “Paris Hilton của Việt Nam”, còn anh gọi chị là Vàng Anh, chị Vàng Anh xinh gái, yêu ca hát học lớp 11, nữ chính trong series phim truyền hình ăn khách “Nhật Ký Vàng Anh” (Phần 2) của VTV. Hẳn nhiều anh chị thế hệ 8x và một số bạn 9x đời đầu còn nhớ không khí rần rần khi cộng đồng mạng (lúc đó chưa mấy hung hãn như bây giờ) truyền link cho nhau xem clip quay cảnh quan hệ tình dục của Hoàng Thùy Linh và bạn trai sáu năm về trước (1O/2OO7). Link truyền đến đâu, người ta xem xong chưa kịp lưu về máy, thì lập tức bị xóa đến đó.

Bấy giờ anh đương học lớp 9, cần mẫn trong vai cậu lớp trưởng gương mẫu chưa một lần xem porn. Cho đến một ngày, đoạn bước vào lớp và nghe thấy đám con trai ở dãy bàn bên cạnh rĩ tai nhau câu hỏi đầy ẩn ý: “Mày đã xem chưa?”. Tụi nó chụm đầu bàn tán xì xầm rồi phá lên cười ngặt nghẽo. Anh không tham gia vào chủ đề ấy mà lên bảng ghi sỉ số lớp, nhưng kì thực, lòng anh chộn rộn khôn nguôi.

Trưa hôm ấy, thay vì bật TV xem NKVA, anh khóa trái tất cả cửa ra vào và cửa sổ nhà mình, rồi mở máy tính lục tung Google để xem bằng được “Nhật Ký Vàng Khè”. Một mặt vì lúc đó nhà đài đã cho ngưng phát sóng NKVA, mặt khác bởi anh quá tò mò việc chị Vàng Anh đã làm với bạn trai của chỉ (ở trên giường). Anh xem lại một lần nữa, lần này vừa xem vừa thủ dâm như điên. Tỉ dụ scandal này chỉ là một màn kịch vụn về thì có lẽ anh sẽ tiếp tục ngắm người mẫu trên tạp chí để thủ dâm mà vẫn thấy hài lòng cho đến sinh nhật 18 tuổi mới tự tin bật porn web ra xem.Nhưng, anh không ngoan như mình nghĩ.

Ai mà biết chuyện gì đã thực sự xảy ra khi đột nhiên NKVA bị ngừng chiếu mà nhà người ta lại không có Internet để xem “Nhật Ký Vàng Khè”. Anh tự hỏi như thế khi xem “chương trình kì lạ đến khó hiểu” của VTV lúc 22h ngày 15/1O/2OO7 (5 ngày sau khi clip bị tung lên mạng), trong đó dàn diễn viên NKVA ôm nhau khóc bù lu bù loa sau lời xin lỗi mặn chát của chị Vàng Anh. Vào lúc đó, anh nhận ra ranh giới giữa sự năng động và manh động của tuổi trẻ chỉ mỏng như một chiếc lưỡi lam Gillette và chắc có lẽ chỉ ở Việt Nam mới có những chương trình quai quái kiểu như vầy.

Anh chuyển kênh. Cổ họng chưa hết dờn dợn nhưng không biết phải trách kẽ nào đã làm mình buồn nôn đến vậy: Vàng Anh, cái đứa tung clip lên mạng, cái đài truyền hình Quốc gia hay chính cái thằng con trai mới 14 tuổi đã “bầy đặt” xem porn?

Và bạn biết không, ngay cái đêm họ đang chia tay nhau trên sóng truyền hình thì ở đâu đó trên mạng Internet, một clip sex dài 16 phút nữa của Hoàng Thùy Linh bị tung lên. Đời toàn làm khổ chị ấy!

Review tiểu thuyết mới nhất của Murakami - "Những tháng năm hành hương của người vô sắc"

Los años de peregrinación del chico sin color (tạm dịch: Những năm tháng hành hương của người vô sắc) là tiểu thuyết mới nhất của Haruki Murakami sau tác phẩm đồ sộ1Q84. Qua những cuộc hành trình nhuốm màu phi thường, câu chuyện này xoay quanh những dấu hiệu quẫn quanh và tuyệt vọng. Đây là cuốn sách khiêm tốn nhất, ít tham vọng nhất so với tiểu thuyết lạ thường Người tình Sputnik hay mối tình tay ba trong Phía Nam biên giới, Phía Tây mặt trời. Nói cách khác, đây là một trong những tác phẩm hay nhất của tác gia người Nhật này.

Tsukuru Tazaki là mô tuýp nhân vật chính quen thuộc của Murakami: một người đàn ông tỉnh Nagoya trạc ba mươi tuổi sống ở Tokio, anh là một kĩ sư thi công và bảo dưỡng nhà ga xe lửa, Tsukuru là một người đàn ông bình thường, sống hướng nội và khép kín, anh dường như khó hình thành mối quan hệ tình cảm lâu bền và duy trì sợi dây liên kết với người khác… nhưng chí ít, trong những năm đại học, anh cũng có một người bạn thân tên là Haida, một sinh viên kì quặc học ở khoa Triết học, anh này sau đó đã đột ngột biến mất khỏi cuộc sống của Tsukuru một cách đầy bí ẩn.

Lần đầu tiên sau một thời gian dài, giờ đây, Tsukuru có tình cảm với một người phụ nữ tên là Sara. Nhưng bản thân Sara nhận ra rằng từ thằm sâu bên trong cô tồn tại một đứt gãy, một tổn thương tinh thần ảnh hưởng đến sự phát triển cảm xúc và ngăn cô hiến dâng trọn vẹn đời mình cho một người khác. Nhiều năm trước đó, khi còn là thiếu niên, bốn người bạn thân nhất của Tsukuru đã cắt đứt mốt quan hệ với anh. Đột ngột, không một lời nhắn trước cũng không một lời giải thích. Có lẽ đây là lúc đi tìm câu trả lời.

“Những năm tháng hành hương của người vô sắc” là một tiểu thuyết mới được viết bằng sự nhạy cảm tinh tế của Murakami nhằm giải mã niềm âu lo trong tâm hồn mỗi chúng ta, nó còn là lời lí giải nỗi cô đơn và cảm giác không toàn vẹn của con người trong xã hội hiện đại. Cũng như những tác phẩm trước đây của Murakami như Kafka bên bờ biển, hayRừng Na – Uy, chúng ta còn tìm thấy nhiều thứ trong tiểu thuyết của ông hơn là một tác phẩm hay.

17.1.14

Sinh nhật T.

Hai đứa mua bánh trán trộn mang ra hồ con rùa ngồi ăn. Có biết hôm nay là ngày gì không thằng kia? mình hỏi T. đoạn nó đang loay hoay chùi miệng. Nay Thứ Ba, hỏi chi? T. đáp, dứt lời nó chốc ngược chai nước nốc một hơi nghe ừng ực. Mình cũng không biết nói gì thêm vì hình như thằng ranh này đang rất tỉnh, rồi mình lôi trong ba lô ra một túi giấy, trong đó đựng vài món chuẩn bị trước cho T. – một con Zippo mua lại với giá xxx còn khá mới và một hộp xăng, cầm lấy mang về đốt nhà mày đi, mình trêu, xong dúi cả vào tay nó. T. mở túi, thấy có vẻ ngạc nhiên ra mặt, nó nhoẽn môi cười khoái chí đoạn cầm con Zippo trong tay lật qua lật về, bật nắp chiếc bật lửa đánh “boong” một cái nghe đến sướng cả tai. Quơh, mùi xăng phê quá mày ơi, nay ngày gì mà mua cho tao ba cái này? T. thắc mắc đoạn hít hít xăng trong hộp như một thằng nghiện. Mơ hả, cái này tao mua cho tao nhưng không hợp, nhường mày. (Câu này mình học của nó). T. đáp lời đoạn hích mình một cái vào vai Hơ, cho thì lấy, cảm ơn. Cả buổi chiều hôm ấy, nó ngồi dạy mình cách châm xăng vào bật lửa, cách bật nắp Zippo sao cho kêu và ra dáng.

Hôm nay là sinh nhật T. (1O.12.2O13)

Người đàn ông Blackberry

Tôi gọi anh, tay tài xế bus 35 có khuôn mặt lạnh như tiền và hình xăm phủ kín cánh tay phải, là NGƯỜI ĐÀN ÔNG BLACKBERRY. Thực ra, tôi biết cả tên họ của anh, cách anh đặt tay phải lên nắp hộp vé trong khi chỉ giữ vô-lăng bằng một tay, anh thích đong đưa những cô gái trẻ đẹp bước lên xe, anh lén nhìn họ trong gương chiếu hậu. Đầu ngày, chemise anh mặc phẳng phiu, đội mũ và đi giầy tươm tất, đến cuối ngày anh trở về nếp phong trần vốn dĩ. Nhưng tất thảy không làm tôi ấn tượng bằng những cuộc gọi cô đơn của anh trên chiếc blackberry dẹt dẹt bè bè. Cảm giác thấy giống như sống trong một nhóm hẹn và chỉ có một ngày không hẹn, trở về căn nhà trống trãi và uống cho hết đêm. Anh là người đàn ông Blackberry!!!

Hạnh phúc đích thực là gì?

Có một đứa inbox hỏi ê Thanh, hạnh phúc đích thực là gì. Mình bảo theo tao đó là những hộp sữa TH không đường ít calorie, hay là những cây kem Lotteria 3K béo ngậy không quất liền là tan hết. Bộ chưa nghe chị Ngân nói hả: “Hạnh phúc đích thực phải là thứ có thể đậu trên vai. Chứ không thể là thứ phải run run ghì giữ.”

1.12.13

Stolen Love Poems #9 - Có phải em về mối duyên tơ?

Em nghĩ thời gian quá trôi mau
Ngày nào nay đã lắng về đâu!
Một mùa huyết phượng năm xưa ấy
Ngỡ ngàng trong lúc biết tên nhau.

Có nhớ chăng em tự độ nào!
Mắt chưa vướng lệ ly tao
Nhìn anh ra vẻ ngây thơ lắm
Không phải say sưa phải dạt rào

Một lần anh đã ghé Xuân Lâm*
Tìm em trong nỗi nhớ âm thầm
Vẫn biết đi tìm trong vô vọng
Bẻ bàng chua xót mối tình câm.

Thế rồi sau đó em quên anh
Có lẽ rằng em bận học hành
Hay cùng năm tháng lòng em đã...
Dâng trọn cho người cả tuổi xanh?

Thắm thoắt thế là bốn năm qua
Bốn mùa phượng nở bốn mùa hoa
Lòng anh ghi mãi làm lưu niệm
Mặc dầu năm tháng cứ phôi pha

Tuy rằng em đã biết tên em
Nhưng có bao giờ anh đã quen!
Vì sao anh phải thờ ơ thế.
Chỉ để lòng anh lạnh buốt thêm.

Rồi lại chiều nay em trở về
Bạn bè nhắc nhớ anh tái tê
Người ta còn bảo tên nàng đó
Kẻ đã làm anh phải say mê.

Có phải em về mối duyên tơ?
Hay em chỉ ghé lại vườn thơ!
Sau bao năm tháng em ly biệt
Để lại ra đi với hững hờ...

L.M.H - 1966
*Xuân Lâm: một địa danh ở tỉnh Quảng Trị, nơi bà ngoại mình từng sống thời trẻ.

28.11.13

Thư gửi người yêu sau này

thư gửi người yêu sau này:

lạ lùng sao, chuyện thế này
chúng mình vẫn hãy người dưng
anh ngồi đợi giữa phòng riêng nhà mình
(hay một nước nào lạ hoắc cũng chưa biết chừng)
ngồi hoài anh nghĩ linh tinh
những chuyện em chẳng đinh ninh bao giờ.

lạ lùng sao, chuyện thế này
anh còn ngoài đó yêu mê một mình
nguyện cầu đem gửi lên sao
chính vì sao ấy em cũng đang ngước nhìn
trong chân trời đã phủ đêm đen một màu.

lạ lùng sao, có một ngày
tim anh cất tiếng nói lời yêu em
nhưng nay thời vẫn chưa hay
em là ai đó giữa cuộc đời này.

tái bút:
hễ mà anh ngỏ lời yêu
gật đầu đồng ý, em theo anh tới già.

25.11.13

Dịch bài thơ "Rốt Cuộc" của Nguyễn Thiên Ngân

AL FIN | un poema de Nguyễn Thiên Ngân


Nos deslizaron hacia el fin
Una esquina de la camisa nos toca suave,
se pensó como la varita mágica de destino
Un tomado de la mano accidental
sembró mucho escrúpulo
Una pupila triste precaria
se pensó que no quisiste irme.
Pero, ¿por qué debería quedarme?
¿Quién me acompañará al horizonte?
¿Cómo los sueños distintos puedan crecer nosotros los dos?
¿Quién se refugiará conmigo tras la puerta,
y escuchará conmigo la lluvia en las noches de tormenta?
¿Quién me ayudará a saber hacia dónde va este río,
y dirá todo lo que estoy a punto de decir y no digo?




Rốt cuộc rồi chúng ta cũng chỉ sượt qua nhau
Một chéo áo chạm hờ cũng ngỡ là đũa thần số phận
Một cái nắm tay vô tình cũng gieo nhiều day dứt
Một ánh mắt buồn bã nhất thời cũng ngỡ rằng người bảo đừng đi
Mà ở lại thì có ích gì
Người nào có thể cùng ta đi đến cuối chân trời
Những giấc mơ không chung sao đủ nuôi hai đứa
Người nào có thể cùng ta trú vào sau cánh cửa.
Nghe mưa rơi bão giật phía ngoài kia
Người nào có thể cùng ta ngồi trông hướng sông trôi
Và nói cả những điều chưa định nói …

24.11.13

Lướt Qua Đời Nhau

Nhiều khi miếng trầu không phải là đầu câu chuyện mà vì điện thoại hết pin và một chiếc túi nylon. Ban chiều đứng cạnh người đàn ông trạc 28 tuổi cùng trú mưa trước một cửa hiệu thời trang, tôi quay sang hỏi giờ đoạn anh nhấc tay lên xem đồng hồ (lúc ấy điện thoại tôi hết pin), anh đáp "À, 4 giờ 4O". Tôi hỏi tiếp: "Anh chạy từ đâu đến mà bị kẹt lại ở đây" (anh ấy mặc T-shirt màu cam, short đen, giày đen, vờ trắng, tất cả đều của Nike; trên bắp tay phải đeo thêm một túi đựng ipod nhỏ cắm tai nghe). Anh bảo chạy từ Công viên 23/9, rồi bất ngờ hỏi tôi "Em có cái bịch nylon nào không, anh muốn đựng ba cái này (gồm ipod, tai nghe và đồng hồ) rồi chạy về luôn". Tôi đáp không, rồi sau đó cả hai nói về những chuyện ba xàm ba láp trong khi mưa vẫn ko ngừng tạt ướt hết cả hai, lạnh cóng. Tôi bảo anh thử vào hỏi xin trong này (hiệu thời trang) cái túi nylon đi. Anh lắc đầu bảo thôi, làm vậy kì quá, và chúng tôi tiếp tục liệng vào nhau những câu nói vô tình xen lẫn nhiều khoảng trống to đùng. Khi mưa dần tạnh, anh quyết định theo gợi ý của tôi và hỏi xin được một cái túi nylon vừa vặn. Anh cẩn thận cho các thứ vào túi, cười chào tạm biệt rồi nhanh chóng mất hút sau hàng me lúc ấy rụng lá rụng cành tơi tả trên đường Nguyễn Thị Minh Khai. Tôi không bao giờ biết tên anh, chỉ biết anh cao không dưới 1m8, body rất đẹp, giọng trầm và ấm!

15.11.13

Bếp Thiên Đường

Mỗi lần cùng T. lạc giữa một siêu thị nội thất nào đó, tôi quyết giữ chân cậu thật lâu ở chỗ người ta bày biện đủ thứ các món linh tinh thường thấy nơi một gian bếp tao nhã – ly cốc, chén đĩa, khuôn bánh, v.v. Kỳ thực mọi thứ trong không gian ấy rất dễ gieo vào tim mình một hạt mầm mầu hồng về viễn cảnh của cuộc chung sống hôn nhân sau này. T. đưa tôi xem một hũ thủy tinh có nắp đậy bằng ghỗ, loại dùng để đựng mứt, mật ong hay ngũ cốc đều được, đoạn đón lấy chiếc hũ từ tay cậu, tôi bảo mày đoán xem tao sẽ dùng thứ này như thế nào? Thì đựng cái gì mày thích chứ sao! Cái gì tao thích có thể cho vừa vào đây, động não đi ku? Kẹo bạc hà ít ngọt hả?! T. đáp ngay tắp lự. Kỳ thực trước đây chưa một ai trả lời đúng câu hỏi này ngoài T., tôi hích một cái nhẹ vào ngực nó bằng một nắm đấm hờ bảo khá lắm rồi đặt trả cái hũ lên kệ. Tôi bảo những gì mộc mạc luôn mang nét sang trọng và tinh tế bất chấp thời gian và chiều vận động bất khả đoán của nghệ thuật muôn thời, gout của tao cũng vậy, nếu có thể, tao không tiếc việc chi khá tiền vào một concept thiết kế ưng ý dành riêng cho kệ ly chén nhà mình. Hạnh phúc vẹn nguyên tao không bao giờ muốn đánh mất một giây phút nào từ gian bếp nhỏ tựa hồ vùng thiên đường chung của cả hai. T. khen tôi chu đáo nhưng lại bảo thực tế làm sao có thể là bản sao vừa vặn của những set – up như trên phim truyền hình Hàn Quốc, gian bếp lí tưởng được chăm chút đến mức hoàn hảo của mày có thể khiến bất kì món hầm nóng hổi rất đỗi bình thường trông đẹp mắt hơn, nếm thấy vị vừa ăn hơn, ấy nhưng khói bếp ấy làm sao ủ ấm mãi những mảnh tình phải đến hồi nát rã. Vậy nên, tao nghĩ chuyện chung sống đâu hẳn cứ quy về cái bếp, cái ăn đều sẽ ổn,… hạnh phúc sẽ tách vỏ chừng nào người ta yêu nhau đủ nhiều. Tôi im lặng một chút sau lập luận của T., nhưng sau đó tôi cũng không muốn nói thêm gì nữa. *lẽ nào nó nói đúng*

11.11.13

Don't



Trời ơi, đừng phí sức trẻ làm điều không đam mê, nếu biết trước sau này hối hận thì đâm đầu vô chi nữa, uổng lắm! *bạn bè tôi có đứa sống trong nhung lụa mà sao đáng thương vô cùng*

30.10.13

Joven Para Siempre




































Anh nghĩ gì khi đợi bus hôm nay? Ồ, anh có nghĩ ất giáp gì đâu, chỉ giỏi nhìn lấc láo, có 2 anh người Nhật, phải, một cặp tình rất đẹp, nhưng hơi cực để nhớ hết các chi tiết của hai chàng khi nhìn từ phía sau. Anh tự hỏi, bản thể nào có thể ẩn dưới cái vẻ ngoài hoàn hảo kia? Gía như anh biết ít tiếng Nhật để có thể hiểu chút xíu những âm thanh xì xào họ vô tình liệng vào tai mình. Nhưng mà thôi, thà đừng hiểu thứ ngôn tình ngọt lịm ấy còn hơn, bởi hạnh phúc của những người khác khấy động kí ức của anh một cách tàn nhẫn, dợm buồn!