Showing posts with label dịch. Show all posts
Showing posts with label dịch. Show all posts

24.12.14

Contigo me iría - Nguyen Thien Ngan

Poeta Nguyen Thien Ngan | Traducido por Eric Nguyen (Gai Chanh)
Contigo me iría
a donde no hay ni cielo ni mar
ni la montaña ni la nube
ni las flores púrpuras
florecidas suave en el campo por la tarde.


Contigo me iría
No me diría tanto
Las promesas fructuosas solo hacen nuestra vida más dura
Te ayudaría a hacer fuego
a repeler la noche y los animales malignos
Me contaría por favor
los relatos a lo largo del bosque.

Contigo me iría
Viviríamos en el sueño de la infancia
Cuidaríamos ovejas en la frontera
Acamparíamos al lado del río
Haría luna, estrellas y canciones alegres por la noche
Le besaría suave a la tierra el sol por la mañana.

De repente me despierto.

*

Em sẽ đi cùng anh
Dù là đến một nơi không trời không biển
Không núi không mây
Không có những bông hoa màu tím
Nở bình yên trên những cánh đồng chiều.

Em sẽ đi cùng anh
Anh chẳng cần phải nói gì nhiều
Những hẹn ước không thành chỉ sẽ làm đời nhau khốn khổ
Em sẽ giúp anh nhóm lên đống lửa
Xua đêm sâu và bầy thú hiểm hung
Kể cho em nghe đi
những câu chuyện đường rừng.

Em sẽ đi cùng anh
Sống giấc mơ ngỡ đã mất kể từ thơ dại
Mình có thể chăn cừu ở miền biên tái
Hay cắm lều ở cạnh dòng sông
Đêm chỉ có trăng sao và những khúc ca hồng
Ngày chỉ có mặt trời dịu dàng hôn mặt đất.

Rồi thì em tỉnh giấc.

La margarita inocente


Título original: “Cúc Hương Ngốc Dại”
Un cuento corto de Nguyễn Thiên Ngân traducido por Gai Chanh (Eric.)
Gracias a profesora María Dolores Bedoya Grandes (Lola) por corregir los errores en mi traducción.

Tuân vivía un poco lejos de mí. Algunas noches cuando regresaba de la clase de inglés pasaba por mi casa para darme una barra de chocolate y se daba prisa en irse en su bicicleta. Siempre tenía prisa, una prisa ridícula porque la mayoría de las veces no había nada para tener prisa. Quizás Tuân no sabía ocultar bien sus emociones por eso normalmente miraba para otro lado cuando le miraba a sus ojos.

La ciudad estaba en la estación lluviosa. Por la mañana se podía escuchar el murmullo de la lluvia fuera de la ventana al despertarme, eso me encantaba. No sabía por qué me gustaba el color gris lúgubre del cielo nublado o tormentoso. “Porque sabes que el sol siempre está detrás del nube, An”, Tuân me dijo cuando se lo comenté. Quizás Tuân pensara de manera tan excesiva como las novelas que leía. Simplemente me gustaba el cielo de gris, eso era todo.

Durante los días lluviosos, me sentaba quieto en el balcón mordisqueando el chocolate traído por Tuân. Siempre me compraba el chocolate amargo a pesar de que me quejé que solo me gustaba el chocolate blanco o el que tenía corazón de castaña. Eso es lo único que hizo contra mi voluntad. Día a día me acostumbraba al chocolate amargo desde un cuándo desconocido. Me di cuenta de que Tuân tenía razón. ¡Qué aburridas las barras de chocolate sin hiel! Si se acostumbra a la paz que le trae el chocolate blanco usted, cómo puede darse cuenta de que el regusto largo del chocolate amargo en boca suele ser muy dulce, una dulzura sorprendente, extraña.

A veces venía Tuân, en el balcón se sentaba conmigo, veíamos la lluvia en silencio. Apiló tierra en las macetas de margaritas pequeñas y bonitas, y las arrastró cerca hacia la pared con cuidado. “Me imagino que la lluvia está chocando contra estas margaritas suaves ¡pobre de ellas!”. – Tuân me explicó avergonzado cuando le miré sorprendente y con gusto. Balanceamos las piernas, a veces las gotas fritas de agua caídas en nuestras cabezas nos produjeron un gran sobresalto; respiramos el aire del espacio lluvioso que estaba mezclado con el olor acre familiar y el de las margaritas.

****

Hoàng apareció en mi vida trayendo un nuevo viento. Lo conocí en la clase de danza moderna a la que le traté de convencer a Tuân para participar por cientos de veces, pero lo desechó decisivo. No hubo más ni de las tardes de leer las novelas traídas por Tuân, ni de las conversaciones vagas sin llegar a nada. Hoàng y yo paseamos por las cafeterías de acera en la ciudad, me contó todos sus viajes. A veces estacionaba su moto en algún lugar y aparecía en frente de mi casa con su bicicleta deportiva, con entusiasmo me invitaba a dar un paseo. Las vueltas en bicicleta de repente me recordaban a Tuân, me sentía un poco arrepentida. Al pasar por la casa sin encontrarme, Tuân le dio el chocolate amargo a mi madre.

****

Nos encontramos fuera de lo normal en una tarde lluviosa, le dije radiante a Tuân:

– ¡Estoy saliendo con un chico!

– ¿En serio? – Tuân me respondió descuidado sin embargo no lo presté atención.

–No lo conoces – seguí yo radiante

– ¿De verdad?

– ¿Tienes otra sintaxis más interesante? ¿En serio? ¿De verdad? – empecé a enfadarme.

Tuân saltó a tierra desde el balcón mirándome con los ojos tan tristes, su voz entonces estaba también tan triste:

– Lo sabía antes de que me lo dijeras.

De manera angustiada, miró él a la maceta de margaritas debajo del balcón. También la miré asustado yo. Estaban marchitas margaritas, amarilleaban pálidas desde un cuándo desconocido. La lluvia todavía era tan intensa.

****

Desapareció Tuân con las macetas de margaritas marchitas. Muchos días pasaron sin que pasaba por mi casa nunca más. Me di cuenta de que, porque no había más barras de chocolate amargo dejadas por Tuân que tenían el regusto dulce, Hoàng estaba todavía tan nuevo e interesante como una historia de aventura, poco a poco me olvidé de Tuân y de tener antojo de una barra de chocolate amargo profundamente.

****

Al final de aquella estación lluviosa, Tuân apareció delante de mi casa como si no hubiera desaparecido nunca. Cogió en la mano una maceta de margaritas que tenía las hojitas verdes y los capullitos armarillos. Yo me sentía terriblemente avergonzada.

– No sé cuidarlas, van a marchitarse de nuevo.

Tuan la puso en el lugar viejo en silencio, y me dijo:

– Porque te olvidaste de cuidarlas An, sabes cómo hacerlo.

No sé por qué quería llorar. Así empezaron a derramarse mis lágrimas. Lloraba desconsoladamente como una niña azotada injustamente. Tuân se sintió avergonzado, sin embargo no me calmó de manera rápida como las veces anteriores. Abofeteó mi hombro de manera suave:

– Es broma, no lloras más. Margarita es una planta herbácea débil, después de florecer durante una temporada, va a marchitarse para que las semillas secas caídas crezcan de nuevo. Estas margaritas son de las semillas viejas. Si sólo las viera crecer ¡qué maravilla!

Lloré mucho, solo me calmé después de un rato. Hasta yo tampoco sé el porqué. Tuân estaba todavía muy calmado. Rompí yo el hielo con una pregunta para él:

– ¿Entonces dónde está mi chocolate amargo?

Sonrió Tuân:

– ¿Pienso que renunciaste a él desde hace mucho tiempo, An?

De repente quería llorar de nuevo. Tuân estaba todavía tan flemático como si no supiera nada, de manera lenta me dijo – estaba tan flemático como cuando le dije lo de Hoàng.

– ¡Oye An! Voy a volar este fin de semana. Me recogerá mi papá en Canberra. A veces me pongo nervioso, no sé cómo voy a tratar a la madrastra y sus hijos. Cuánto tiempo tardaré en que no sentirme como pez fuera del agua en ese lugar extraño. Incluso quiero quedarme aquí, abandonar todo que ha preparado mi papá para mí: los días de estudiar el inglés loco, trámites administrativos… Pero ahora yo sé, tengo que irme.

****

No recuerdo qué hice en la tarde que se fue Tuân. Solo recuerdo la sensación vacía rara, y que lloré inconscientemente. Cualquier cosa que me recordó a Tuân, a pesar de ser solo una hoja armarillo cayendo en el espacio en silencio, me hizo sollozar. Las barras de chocolate amargo compradas por mí no dejaron ningún regusto a nada, sino un amargor, un amargor terrible permaneció en mi alma para siempre, como una canción que de repente se hace silenciosa al llegar a su clímax y hace que la gente se sienta extraña. Me preguntó Hoàng por qué repentinamente estaba tan triste, pero cómo podía explicárselo.

Cuatro años universitarios pasaron tan rápido como un guiño sin muchos acontecimientos. Hoàng y yo nos separamos, terminamos un buen amor que, sin embargo, trajo tantos problemas potenciales que supimos que no podíamos resolverlos nunca. A veces salíamos como dos buenos amigos íntimos. Me gustaba más así. Aunque sea interesante un libro de aventuras, el desenlace se revelara al terminarlo. Tal vez fuera un buen libro, sin embargo, no pudieron seguir leyéndolo para siempre.

Perdí el contacto con Tuân desde aquel día. He vencido ya el sentimiento de vacío hace mucho tiempo, pero cualquier memoria de Tuân hace que mi alma se sienta emocionada, como una tecla descuidada que de pronto se pone temblorosa cuando se cepilla y se toca después de varias temporadas olvidadas. Después de mis veinte, ya no soy una chica inocente de 18 años que no entendí ni el corazón de Tuân ni el mío tampoco.

Quizás estuviera enamorada de Tuân sin darme cuenta hasta mucho después, o quizás solo utilicé una imagen completa del pasado para engañar las inocencias mías en el presente. Sin embargo, solo sé una cosa, después de todos los acontecimientos, mi sentimiento tranquilo se quedó para siempre en las tardes lluviosas en que me senté al lado de Tuân balanceando las piernas en el balcón, escuché sus cuentos fabulosos pero placenteros, y respiramos en todo el pecho el olor acre de las margaritas empapadas por la lluvia.

–Fin–

11.3.14

Một câu hỏi

Đã từ lâu câu hỏi ấy đậu hờ trên môi mềm - như sợi chỉ thừa tôi cố bứt bỏ trên chiếc áo ưa mặc – dẫu biết câu trả lời chỉ ở quanh quẩn đâu đây thôi. “

Anh có yêu em không?” Tôi hỏi 

Trong sự ngập ngừng của anh tôi hiểu ra lời đáp rồi.

21.1.14

Review tiểu thuyết mới nhất của Murakami - "Những tháng năm hành hương của người vô sắc"

Los años de peregrinación del chico sin color (tạm dịch: Những năm tháng hành hương của người vô sắc) là tiểu thuyết mới nhất của Haruki Murakami sau tác phẩm đồ sộ1Q84. Qua những cuộc hành trình nhuốm màu phi thường, câu chuyện này xoay quanh những dấu hiệu quẫn quanh và tuyệt vọng. Đây là cuốn sách khiêm tốn nhất, ít tham vọng nhất so với tiểu thuyết lạ thường Người tình Sputnik hay mối tình tay ba trong Phía Nam biên giới, Phía Tây mặt trời. Nói cách khác, đây là một trong những tác phẩm hay nhất của tác gia người Nhật này.

Tsukuru Tazaki là mô tuýp nhân vật chính quen thuộc của Murakami: một người đàn ông tỉnh Nagoya trạc ba mươi tuổi sống ở Tokio, anh là một kĩ sư thi công và bảo dưỡng nhà ga xe lửa, Tsukuru là một người đàn ông bình thường, sống hướng nội và khép kín, anh dường như khó hình thành mối quan hệ tình cảm lâu bền và duy trì sợi dây liên kết với người khác… nhưng chí ít, trong những năm đại học, anh cũng có một người bạn thân tên là Haida, một sinh viên kì quặc học ở khoa Triết học, anh này sau đó đã đột ngột biến mất khỏi cuộc sống của Tsukuru một cách đầy bí ẩn.

Lần đầu tiên sau một thời gian dài, giờ đây, Tsukuru có tình cảm với một người phụ nữ tên là Sara. Nhưng bản thân Sara nhận ra rằng từ thằm sâu bên trong cô tồn tại một đứt gãy, một tổn thương tinh thần ảnh hưởng đến sự phát triển cảm xúc và ngăn cô hiến dâng trọn vẹn đời mình cho một người khác. Nhiều năm trước đó, khi còn là thiếu niên, bốn người bạn thân nhất của Tsukuru đã cắt đứt mốt quan hệ với anh. Đột ngột, không một lời nhắn trước cũng không một lời giải thích. Có lẽ đây là lúc đi tìm câu trả lời.

“Những năm tháng hành hương của người vô sắc” là một tiểu thuyết mới được viết bằng sự nhạy cảm tinh tế của Murakami nhằm giải mã niềm âu lo trong tâm hồn mỗi chúng ta, nó còn là lời lí giải nỗi cô đơn và cảm giác không toàn vẹn của con người trong xã hội hiện đại. Cũng như những tác phẩm trước đây của Murakami như Kafka bên bờ biển, hayRừng Na – Uy, chúng ta còn tìm thấy nhiều thứ trong tiểu thuyết của ông hơn là một tác phẩm hay.

28.11.13

Thư gửi người yêu sau này

thư gửi người yêu sau này:

lạ lùng sao, chuyện thế này
chúng mình vẫn hãy người dưng
anh ngồi đợi giữa phòng riêng nhà mình
(hay một nước nào lạ hoắc cũng chưa biết chừng)
ngồi hoài anh nghĩ linh tinh
những chuyện em chẳng đinh ninh bao giờ.

lạ lùng sao, chuyện thế này
anh còn ngoài đó yêu mê một mình
nguyện cầu đem gửi lên sao
chính vì sao ấy em cũng đang ngước nhìn
trong chân trời đã phủ đêm đen một màu.

lạ lùng sao, có một ngày
tim anh cất tiếng nói lời yêu em
nhưng nay thời vẫn chưa hay
em là ai đó giữa cuộc đời này.

tái bút:
hễ mà anh ngỏ lời yêu
gật đầu đồng ý, em theo anh tới già.

25.11.13

Dịch bài thơ "Rốt Cuộc" của Nguyễn Thiên Ngân

AL FIN | un poema de Nguyễn Thiên Ngân


Nos deslizaron hacia el fin
Una esquina de la camisa nos toca suave,
se pensó como la varita mágica de destino
Un tomado de la mano accidental
sembró mucho escrúpulo
Una pupila triste precaria
se pensó que no quisiste irme.
Pero, ¿por qué debería quedarme?
¿Quién me acompañará al horizonte?
¿Cómo los sueños distintos puedan crecer nosotros los dos?
¿Quién se refugiará conmigo tras la puerta,
y escuchará conmigo la lluvia en las noches de tormenta?
¿Quién me ayudará a saber hacia dónde va este río,
y dirá todo lo que estoy a punto de decir y no digo?




Rốt cuộc rồi chúng ta cũng chỉ sượt qua nhau
Một chéo áo chạm hờ cũng ngỡ là đũa thần số phận
Một cái nắm tay vô tình cũng gieo nhiều day dứt
Một ánh mắt buồn bã nhất thời cũng ngỡ rằng người bảo đừng đi
Mà ở lại thì có ích gì
Người nào có thể cùng ta đi đến cuối chân trời
Những giấc mơ không chung sao đủ nuôi hai đứa
Người nào có thể cùng ta trú vào sau cánh cửa.
Nghe mưa rơi bão giật phía ngoài kia
Người nào có thể cùng ta ngồi trông hướng sông trôi
Và nói cả những điều chưa định nói …

28.10.13

Dead Flower

Khi một mảnh tình dứt áo bỏ mà đi
thì đừng tưới nữa những nhành hoa đã chết.

24.10.13

Don't Kiss Me

“Đừng hôn em khi tràn pháo hoa còn chưa tắt hẳn, hãy đợi đến lúc những xô bồ lắng dịu rồi hôn để thiên hạ còn có cái mà nhìn. Đừng hôn em trong thinh lặng bởi chẳng còn gì để nói, hãy hôn khi đó là mọi điều anh muốn tỏ bày. Đừng hôn em theo một kịch bản tồi, hãy hôn lên bất ngờ giữa câu em nói đoạn môi mềm vẫn đang mấp máy. Đừng đọc mãi những tích cũ ấy nữa, chuyện ngày xưa em không ưng bằng điều gì có thật bây giờ. Vậy nên, hãy hôn em trong cháy bỏng như anh sắp sửa bung trào. Hôn em khi nào nước mắt vẫn còn rơi. Hôn em sâu và hôn em lâu.”

13.10.13

Dịch bài thơ "Đền Hoa Cho Cánh Đồng" của Nguyễn Thiên Ngân

ĐỀN HOA CHO CÁNH ĐỒNG
—thơ Nguyen Thien Ngan | dịch H.Thanh (Antonio)

Rồi em sẽ khác đi mà, ta biết
Không tận tâm ngốc ngếch giống bây giờ
Mình lo sợ em bị đời bắt nạt
Cứ vội vàng dặn em tính hơn thua
Rốt cuộc rồi cũng sẽ là mưa
Sau rất nhiều ngày tạnh
Rốt cuộc em cũng sẽ biết mắt người thì lạnh
Và tay người chỉ ấm đôi khi
Thôi bây giờ em cứ việc ngu đi
Em cứ ngốc, đời sẽ đền em cả
Đền đôi mắt trong veo bằng những lương thiện bất ngờ
Đền tình yêu không tính toan bằng một người sẽ vì em mà đợi chờ
Dù thế nào đi nữa
Đền cho khung cửa đóng bằng một ô khác mở
Đền hoa cho cánh đồng
Đền gió dịu ban trưa
Đền cho em không gợn chút nghi ngờ
Bằng một kẻ yêu em nhiều hơn cả
Những mẫu tình em góp nhặt từ xưa


COMPENSA AL CAMPO CON LAS FLORES 
—un poema de Nguyen Thien Ngan | traductor H.Thanh (Antonio) 

Luego serás diferente, yo lo sé 
No serás sincero crédulamente como ahora 
Estaba preocupado de que podría ser intimidada por la vida 
Seguí hablándote sobre la envidia con prisa 
Al fin será la lluvia 
Después de los días secos 
Al fin sabrás que sus ojos son fríos, 
que sus manos son sólo tibias a veces 
Podrías quedar como una cretina ahora 
Podrías quedar como una tonta, la vida te compensa todo lo posible 
Compensa a los ojos puros con honestidades sorprendentes 
Compensa al amor franco con una persona que te esperará 
De todos modos 
Compensa a la ventana cerrada con otra abierta 
Compensa al campo con las flores 
Compensa al mediodía con el viento fresco 
Te compensa sin ningúna duda 
Con una persona que te amará 
más que todas las piezas de amor coleccionadas desde entonces.

30.9.13

Dịch bài thơ "La Salvación" của Gonzalo Rojas

La Salvacíon

Me enamoré de ti cuando llorabas
a tu novio, molido por la muerto
y eras como la estrella del terror
que iluminaba al mundo.

Oh cuánto me arrepiento
de haber perdido aquella noche, bajo los árboles,
mientras sonaba el mar entre la niebla
y tú estabas eléctrica y llorosa
bajo la tempestad, oh cuánto me arrepiento
de haberme conformado con tu rostro,
con tu voz y tus dedos,
de no haberte excitado, de no haberte
tomado y poseído,
oh cuánto me arrepiento de no haberte
besado.


Algo más que tus ojos azules, algo más
que tu piel de canela,
algo más que tu voz enronquecida
de llama a los muertos, algo más que el fulgor
fatídico de tu alma,
se ha encarnado en mi ser, como animal
que roe mis espaldas con sus dientes

Fácil me hubiera sido morderte entre las flores
como a las campesinas
darle un beso en la nuca, en las orejas
y ponerte mi mancha en lo más hondo
de tu herida

Pero fui delicado,
y lo que vino a ser una obsesión
habría sido apenas un vestido rasgado,
unas piernas cansadas de correr y correr
detrás del instantáneo frenesí, y el sudor
de una joven y un joven, libres ya de la muerte.

Oh agujero sin fin, por donde sale y entra
el mar interminable
oh deseo terrible que me hace oler tu olor
a muchacha lasciva y enlutada
detrás de los vestidos de todas las mujeres.

¿Por qué no fui feroz, por qué no te salvé
de lo turbio y perverso que exhalan los difuntos?
¿Por qué no te preñé como varón
aquella oscura noche de tormenta?

(Gonzalo Rojas, De La miseria del hombre, 1948)

__________

Anh Xin Lỗi*

Vì anh ta, nhiều lần em đã khóc
anh thương em, tim rạn vỡ buồn đau
em là sao trời ánh lên vầng khiếp sợ
giữa cõi đời chóng vánh vụt qua mau.


Tiếc nuối này ôi sao anh chịu được
lỡ đánh rơi đêm trăng ấy dưới vòm cây
biển thầm thì trong những lớp sương mai
giữa giông tố mắt em lệ u hoài
Tiếc nuối này ôi sao anh chịu được
trót thành hình bằng khuôn mặt em xinh
bằng giọng nói cùng những ngón tay thon,
anh tiếc không làm đời em thêm hứng khởi
giữ không chặt, không chiếm trọn tin yêu
Tiếc nuối này ôi sao anh chịu được
một nụ hôn chưa bao giờ gửi trao.


Mắt em xanh là vùng trời tuyệt diệu
làn da êm dịu vợi những yêu mê
giọng em khan thức tỉnh bao hồn rỗi
định mệnh nào sáng rực rỡ tình yêu,
lồng đời anh vào với cuộc đời cuộc em,
như con thú gặm nát tấm lưng trần.

Môi dịu dàng cắn hờ những cánh hoa
như người nông dân trên cánh đồng vàng
khẽ hôn nhẹ lên gáy lần về tai
ném niềm đau bấy lâu anh riêng giữ
xuống dưới lòng sâu thẳm nỗi đau em

Nhưng em ơi anh xin phần cam chịu,
quá khứ nào hóa ám ảnh từ lâu
còn gì đâu mảnh áo rách tả tơi
đôi chân trần chạy miệt mài rồi cũng mỏi
sau những phút khoái lạc chóng vánh buồn
người ta buông tay bởi níu kéo không đành
bình yên này xin của ai nấy giữ.

Hỡi ôi vực thăm thẳm kia không đáy,
là vùng bất tận biển đổ vào chảy ra
ôi khao khát này phải chăng điều đồi bại
những tưởng em phóng đãng và bi ai
sau lần áo váy kiêu sa đàn bà

Anh trách mình sao không hóa hung tàn
cứu đời em khỏi xô bồ hiểm ác 
giữa muôn vàn thây xác oán van

Sao không yêu** như đúng nghĩa đàn ông
đêm hôm ấy, một đêm giông u uất?

Gonzalo Rojas, từ tập “Nỗi khổ đàn ông” (La miseria del hombre), 1948 
_______________
(*) Nhan đề bài thơ do mình đặt. Nguyên bản tiếng Tây Ban Nha có tên “La Salvación” nghĩa là “sự cứu rỗi, cứu vớt,..”
(**) Trong nguyên bản tiếng Tây Ban Nha dùng động từ “preñarse” nghĩa là “làm cho có thai, làm tình, lấp đầy,...” nhưng xin dịch là “yêu”.

Dịch những lúc rỗi rang trong 2 ngày, trên nền bài “Love Me Tender” của Elvis Presley.

24.9.13

I want you

I want you. I want your sleepy confused look when you wake up. I want to be the warmth that fills the space in your bed. I want to be the sheets your fingers crave at night; the blanket that wraps around you all night. I want to drink tea with you, share some records we find. I want to talk about everything in the world newspapers. I want to discuss with you, to be stubborn and quick-witted with you. I want to have differences between us. I want your flaws. All of them. I want go into the deepest corners of your mind and never get bored of you. I want to be surprised by the new all the time. I want to look at you like a movie, a living piece of art; always trying to chase what you crave … and capture you.

Tớ cần cậu lắm. Bởi tớ muốn nhìn thấy gương mặt ngái ngủ mỗi sáng của cậu, muốn được ủ ấm gọn ghẽ giữa lòng khoảng trống nơi cậu đã nằm đêm qua, muốn là mảnh drap cho cậu bấu lấy thật chặt; là chiếc chăn ấm ôm ấp cậu hằng đêm, muốn cùng cậu dùng những tách trà đoạn thả bay trên những giai điệu ưa thích của cả hai, muốn huyên thuyên với cậu đủ chuyện trên trời dưới đất, muốn cãi bướng với cậu thật ngang ngạnh mà vẫn khôn ngoan. Tớ muốn cả hai đều có những miền riêng, muốn biết mọi lầm lỗi của cậu, muốn lạc bước tới tận cùng mọi điều cậu nghĩ mà chẳng bao giờ biết chán, muốn dắt cậu từ bất ngờ này đến bất ngờ khác mỗi ngày. Tớ muốn xem cậu như một bộ phim, một tác phẩm nghệ thuật sống động; tớ luôn săn bám mọi điều cậu ước mong… để rồi tớ sẽ bắt được cậu.


—Elay Neal Moses

16.9.13

The best part of having a relationship

“The best part of having a relationship is getting to call the person or lay down next to them and tell them all the crazy things that happened to you all day long, and in the end that’s what it’s about, kids. It’s not about the sex, it’s not about the money that they give you or whatever. It’s not about how good-looking they are, it’s about, can they listen to you talk for hours and hours and hours about stupid shit that doesn't matter.”

“Điều tuyệt vời khi quen nhau đó là nhấc máy gọi cho người yêu hay nằm sát bên người ấy để cà kê đủ thứ chuyện điên khùng trong ngày, đến rốt cục sẽ lại bàn về những đứa con. Không vì đam mê nhục dục, không vì chuyện tiền nong, chẳng vì điều gì cả. Cũng chẳng phải vì nhan sắc của đối phương mà là bởi người ấy chịu lắng nghe mình huyên thuyên suốt hàng giờ, hàng giờ về những chuyện tào lao mà chẳng chán mình đâu.”

― Tegan Quin (H.Thanh dịch)

15.7.13

Lời Việt ca khúc Lo Dudo của Los Panchos

em hoài nghi, hoài nghi, hoài nghi,
liệu anh có vẫn mãi yêu em,
như em đang yêu anh bây giờ.

em hoài nghi, hoài nghi, hoài nghi,
liệu anh có kiếm tìm một mảnh tình dịu vợi,
như tình này em dành cả cho anh.

anh có thể đong đưa vô số cuộc tình
mà có thương yêu nỗi gì đâu,
nhưng anh ơi cho đến cùng,
sẽ chỉ toàn những rạn vỡ mà thôi.

đời dâng hiến cho anh chút khoái lạc cuồng si,
sao sánh bằng niềm hân hoan rất thật,
em mang đến bên cuộc đời anh.

.

lo dudo, lo dudo, lo dudo
que tú llegues a quererme,
como yo te quiero a tí.

lo dudo, lo dudo, lo dudo,
que halles un amor más puro
como el que tienes en mí

hallarás mil aventuras
sin amor,
pero al final de todas
solo tendrás dolor.

te darán de los placeres
frenesí,
más no ilusión sincera,
como la que te dí.

11.7.13

El poema escribido por la noche cuando me sentía sueño y triste mucho (Thơ làm đêm rất buồn ngủ, và rất buồn)

El poema escribido por la noche cuando me sentía sueño y triste mucho

Poesía Nguyen Thien Ngan

Sólo deseo ser un pétalo volando
Que se le pasa en tu cielo en un día llenado de viento

Pienso que debemos aprender a perdonarnos
Por las promesas cuando el amor estaba más abundante
Seguía creyendo que eran las palabras verdaderas
Pero ese momento ha pasado ahora.

Me dijiste los horizontes
Donde nos echábamos juntos en el arco iris,
Juntos teníamos en los labios una brizna de hierba joven
Creía, creía más
Creía que esta capullo florecía por nosotros
Esta hoja es verde es que se enamora demasiado
Creía cuando mi mano estaba en la tuya
Sólo un pedazo de pan seco podía ser un fiesta
Sólo una línea del sol podía convertirse en el verano
Y los días nuestros
Sólo se llenaban de las secciónes de película divertidas
Se insertaban las piezas de música simples de los setenta
“I wanna hold your hand”
“I’m just a jealous man”
El cozazón parecía desmoronarse.

Pero sé que después del clímax hay los minutos silenciosos
Después de la catarata hay los ríos encalmados
Después de la noche divertida hay la mañana tranquila
Hasta que no pasen el embriagante , no se acuerden de ellos
Se necesita los dos parar llamar el nombre de cielo, creo yo
Pero sé que también tienes tu cielo privado
Cariño, a veces, pienso yo
Que tal vez debamos perdonarnos
Por las promesas primeras

.

Thơ làm đêm rất buồn ngủ, và rất buồn

Em chỉ ước mình là cánh hoa bay
Lạc vào khoảng trời anh vào một ngày cả gió

Em nghĩ mình nên học cách tha thứ cho nhau
Về những lời hứa khi tình yêu đầy nhất
Em vẫn tin đó là những lời rất thật
Nhưng hôm nay giây phút ấy qua rồi.

Anh từng nói với em về những chân trời
Nơi chúng ta sẽ nằm chung một dải cầu vồng,
Môi ngậm chung một nhành cỏ sữa
Em tin chứ, em tin hơn thế nữa
Em tin nụ hoa này vì hai ta mà nở
Ngấn lá này vì yêu quá mà xanh
Em tin rằng khi tay em trong tay anh
Chỉ một mẩu bánh mì khô cũng sẽ thành bữa tiệc
Chỉ một vệt nắng vàng cũng đủ làm nên mùa hè
Và tháng ngày hai đứa mình
Chỉ toàn là những khúc phim náo động
Lồng những đoạn nhạc thập niên bảy mươi giản đơn
“I wanna hold your hand”
“I’m just a jealous man”
Mà nghe muốn rã tim.

Nhưng em biết sau đoạn cao trào là những phút lặng yên
Sau ghềnh thác là những hồ nước lặng
Sau đêm vui là sớm mai yên ắng
Người ta qua cơn say, mới sực nhớ ra mình
Cần có hai người để gọi tên bầu trời, em tin
Nhưng em biết, anh cũng có một bầu trời riêng cần giữ
Nên anh ạ, một đôi lần, em nghĩ
Có khi mình nên tha thứ cho nhau
Về những câu thề hứa thuở ban đầu.

Thơ Nguyễn Thiên Ngân

Chị Ngân rất chu đáo trong việc chọn từ, trình độ của mình chưa dám dịch những “ngấn lá”, “nhành cỏ sữa”, và những câu như “Mà nghe như muốn rã tim” chị viết sao cho vẫn đúng mà không đánh mất nét dung dị của tiếng mình. Bài này dịch ròng rã một ngày, không bay bổng lắm (có khi lại còn sai ngữ pháp đâu đó) nhưng mình đã cố rất nhiều bởi mình yêu thơ của chị Ngân. Thế mới biết, cái tài của người dịch giỏi ở chỗ họ biết cách tùng tiệm đến từng câu chữ sao cho tránh lan man trong cách diễn đạt mà vẫn gợi tả đầy đủ ý thơ và hình ảnh nghệ thuật trong bản gốc. Cứ đọc mấy bản dịch thơ của Pablo Neruda trên thivien.net thì biết. Đó là cả một kỹ năng mình cần phải trau dồi thêm.

9.7.13

Tâm hồn

Khi mình yêu nhau, có gì đâu ngoài khao khát ở được ở bên người ấy. Mình có nhau trong những cái nắm tay, trong từng giọng nói tiếng cười.

Tâm hồn mình không dùng lịch ngày và đồng hồ, tâm hồn mình chẳng hiểu nổi ý niệm thời gian và khoảng cách. Tâm hồn mình chỉ cảm giác được khoảnh khắc khi cùng người ấy mà thôi.

Bởi vậy mới bảo làm sao lại nhớ đến ngẩn ngơ khi người ấy không còn kề bên - cho dù chỉ cách nhau vẻn vẹn một căn phòng. Tâm hồn mình chỉ thấy toàn trống vắng - đâu biết rằng chia cách chỉ là trong phút chốc.

....................................

Tớ hỏi cậu điều này nhé?
Cậu nói đi
Sao mỗi lần mình bảo 'chúc ngon giấc' lại có vẻ như kiểu 'tạm biệt' luôn ấy cậu nhỉ?

Lang Leav, Souls

8.7.13

Nomad On The Go


Bạn có biết mình có thể thôi việc hoặc rời bỏ giảng đường đại học không? Chẳng ai có quyền bắt bạn phải có bằng cấp hay nghề nghiệp này nọ, bởi tất cả chỉ là mong muốn của xã hội, không phải là luật, vậy nên sẽ chẳng ai đời đem súng chĩa vào đầu bạn đâu. Bạn có thể bán đứt căn nhà, ngừng gia hạn hợp đồng thuê căn hộ, thậm chí bán nốt cái xe, bán sạch sành sanh những thứ không cần thiết. Bạn có thể hài lòng với một mức sống tối thiểu thay vì những ảo vọng triền miên, bạn không nhất thiết cấn đến một công việc lương cao làm gì. Bạn có thể từ biệt bạn bè (nếu là những người chân thành thì họ sẽ tha thứ và các bạn vẫn là bạn của nhau) và kết giao với những người mới dọc dài trên những chặng đường mình đi. Bạn có thể từ biệt gia đình. Bạn có thể từ giã quê hương, đất nước, văn hóa của mình và mọi điều khác nữa mà bạn từng biết. Bạn có thể chạy điều hòa, thôi tiêu phí tiền bạc vào những món đồ mới. Bạn có thể tự nấu những bữa ăn vừa đủ ngay tại nhà thay vì đi đến nhà hàng, bạn có thể dùng tiếp thức ăn còn thừa thay vì đem đổ cả vào sọt. Thậm chí bạn có thể thôi không xem truyền hình cáp và dùng Internet nữa. Chẳng biết kể đến bao giờ cho hết. Bạn có thể hy sinh cả việc nai lưng ra làm hòng thăng tiến trong công việc. Bạn có thể đi ngược lại những lề lối thông thường và những kỳ vọng mà người đời đặt lên vai bạn. Bạn có thể chiến thắng những nỗi sợ hãi bằng cách chế ngự tâm trí mình. Bạn có thể liều lĩnh và trên hết là bạn có thể du ngoạn đây đó. Bạn vẫn nghĩ như vậy là chưa đủ, bạn cần một công việc được trả lương cao và tiếp tục sống trong một khu nhà êm đềm. Ừ thì tùy bạn, dẫu sao đó cũng là những điều mà bạn mong muốn nhất, nhưng làm ơn đừng có so đo với tôi và bảo là bạn không thể chu du được nhé. Bạn có chết đói đâu, bạn cũng không phải sống giữa sa mạc hay trong một quốc gia thuộc về thế giới thứ ba đầy những đứa bé thiếu đói cần cho ăn. Bạn đang sống trong một quốc gia thuộc thế giới thứ nhất đấy chứ. Bạn có mái nhà che chắn trên mái đầu. Bạn dùng những thiết bị hiện đại như điện thoại di động và máy tính đấy thôi. Bạn có thể trả 3.OO$ cho mỗi đêm nghỉ lại trong một nhà khách ở Ấn Độ, O.1O$ cho một bữa điểm tâm còn nóng hổi ở Ma Rốc .Này nhé, khi bạn xoay sở được cuộc sống tại một quốc gia thuộc thế giới thứ nhất, bạn chắc chắn sống được trong một quốc gia thuộc thế giới thứ ba, mà thậm chí là trong một quốc gia thuộc thế giới thất khác nữa kìa. Vậy thì xin hãy nói với tôi rằng: “Tôi muốn đi du lịch nhưng những điều kia quan trọng hơn nên tôi ưu tiên trước” chứ đừng bảo là ‘Tôi mê du lịch chết đi được cơ mà tôi không thể”, bởi tôi từng gặp nhiều người họ bảo rẳng không thể, nhưng mấy ai thật sự là không thể chứ. Tuy nhiên, bạn chỉ sống một lần thôi, theo tôi việc làm phong phú thêm tâm hồn bằng cách trãi nghiệm thế giới còn quý giá hơn một tấm bằng sau này có thể mang lại cho bạn mức lương cao ngất ngưỡng, tiềm lực vật chất và địa vị xã hội. Đương nhiên chính bạn là người quyết định cuối cùng, đi theo những mách bảo lí lẽ nhất của trái tim nhưng xin hãy nhớ một điều rằng bạn có thể đi chu du đó đây, mọi lí do từ chối đều là biện minh cả thôi. Liệu như thế có phải là lập dị không, xin thưa, tôi chưa từng thấy ai bỏ học, nghỉ việc hay bỏ bê cuộc sống gia đình để khám phá thế giới mà thấy hối hận về việc làm của mình cả. Chỉ có những người lớn tuổi quá lứa họ mới hối hận vì đã không dành thời gian du ngoạn, họ hối hận vì đã toàn tâm đi kiếm nhiều tiền và đạt được những thành công sơ thiển, khi họ nhận ra đời này còn nhiều thứ đáng để hy sinh hơn thế thì đã muộn mất rồi.


20.5.13

Bản dịch tiếng Việt và Tiếng Tây Ban Nha các trích đoạn trong một số tác phẩm của Haruki Murakami (P.1)

TÂM SỰ NGƯỜI TẬP DỊCH

Nếu công việc dịch thuật bị chi phối bởi áp lực về thời gian và lợi nhuận thì tôi không tin một cuốn sách được xuất bản còn có thể giữ lại được “linh hồn” của văn bản gốc và sẽ không bị đào thải theo thời gian. Nhưng khi đó, khi một tác phẩm dịch ra đời trong  sự vội vàng và cẩu thả, thì  đa phần độc giả chính là những người chịu thiệt thòi đầu tiên. Người ta không thể không lấy làm khó chịu khi cầm trên tay một tác phẩm dịch mới vừa xuất bản chưa lâu đã trở thành tâm điểm của những tranh cãi từ nhiều phía trong khi dịch giả, người nhận trách nhiệm đối với bản dịch của mình, lại lớn tiếng bảo vệ quan điểm (đôi khi là sai) của họ đến mức cực đoan.

17.4.13

Trích dịch năm câu trong bài "Bao giờ cho đến tháng Mười" của Nguyễn Thiên Ngân

(dành tặng Ngân và Quý)


"Cuándo será el Octubre
Para que vayamos a hablar con mi madre
Que mamá sigo siendo una niña
Aunque ahora  sabe amarle mi corazón
Éste es mi pareja, mi compañero de juego
También quería ser su hijo desde ahora.”
“Bao giờ cho đến tháng Mười
Để ta đưa nhau về thưa với mẹ
Rằng mẹ ơi con vẫn là đứa trẻ
Dẫu giờ đây tim đã biết yêu người
Này là bạn đời, là đứa trẻ cùng chơi
Giờ cũng muốn về làm con của mẹ.”


13.4.13

Murakami đã bắt đầu "cuộc hành hương" đầy mong đợi

Sau ba năm vắng bóng, nhà văn nổi tiếng người Nhật Bản Haruki Murakami hôm nay (10/04/2013) đã trở lại với độc giả Nhật cùng tiểu thuyết mới nhất có tên "El descolorido Tsukuru Tazaki y sus años de peregrinación" (tạm dịch “Tsukuru Tazaki vô sắc và những năm tháng hành hương”), một cuộc hành trình nội tâm tìm về quá khứ.

“Kể từ tháng Bẩy năm thứ hai đại học mãi cho đến tháng Giêng một năm sau đó, Tsukuru Tazaki dường như sống quẩn quanh trong ý nghĩ về cái chết. Với những lời văn đầy nội lực dịch từ bản gốc tiếng Nhật trên đây, càng làm tăng thêm sự chờ đón tiểu thuyết mới của Murakami, nhà văn được hàng triệu độc giả trên khắp thế giới hâm mộ.

12.3.13

Bài tập nhỏ và một tình yêu có thật

Bài tập của cô Phúc. Đề bài: "Anh/chị hãy viết một lá thư thân mật cho ai đó, trong thư có sử dụng Condicional, Presente de Subjuntivo, Pretérito Imperfecto de Subjuntivo."

Và đây là bài làm của tớ! (Sai nhiều lắm nhé)

------------------------------------------

Saigón 8 de marzo de 2013

Querido Minh Nhat,

Recibió tu carta ayer por la tarde. No sabes cuánto me alegraba. La había leído tres veces antes de acostarme anoche es que me gustaba tu cuenta sobre “la desconocida” mucho. ¡Oye! ¡Qué valiente que tú pueda hacerlo! Si estuviera en tu lugar, no me atreviera a darle ese pezado de papel. Es vergonzoso que trabe amistad con las extrañas. Ojalá que esa amiga te haga saber su nomber y número de teléfono.

¡Gracias por invitarme a tu nuevo habitación! Como ya sabes, en estos días estoy muy ocupado. No me parece que este semestre sea más fácil que el año pasado. Tengo que estudiar muchas asignaturas. Las clases empezaron hace dos semanas y estoy estudiando como un loco. Prometo que iría a visitarte en un fin de semana libre. Si no te importa, me gustaría quedarme durante la noche contigo. Tal vez tengamos mucho para hablar. ¿Qué te parece?

¿Vas a estudiar en los Estados Unidos? Si quieres obtener una beca, tendrá que probar un montón. ¡Hazlos como quieras! Sin embargo, te aconsejo que estudies en la biblioteca más, pases tiempo estudiando inglés y español en lugar de leer cómic. Recientemente he visto algunas fotos tuyas en la red social Facebook. ¡Qué delgado estás! Yo que tú, jugaría algunos deportes después de las clases. Te recomiendo que elijas el fútbol, el voleibol o el tenis de mesa para que mejores la salud. En mi opinión personal, Nueva York sea la más maravillosa ciudad para estudiar. No es sólo la captital financiera y cultural del mundo, sino también es un lugar que vale la pena hacer algo significativo. Seguí a mi padre a la Nueva York en su misión de negocio el pasado verano. Anduvimos por la calle famorsa Broadway disfrutando algunas tazas de café Starbucks muy ricos, visitamos el Times Square las tardes de fin de semana también. Quizás sea el viaje más memorable de mi vida. Si tuviera un sueño, volviera a ese monento estupendo de nuevo.

Te deseo una semana llena de felicidad y buena suerte. Espero que la escuela esté buenísima y tengas buenas notas. Respondeme tan como sea posible. ¡No puedo esperar por tu próxima carta!

Un barazo muy fuerte,
Hoang Thanh

P.D: ¡Huy! Tengo un regalo soprendente para tí. Dibujé tu retrato. Si fuera un artista, podría hacerlo mejor. De todos modos, ojalá que lo te guste.


------------------------------------------


Sài Gòn, ngày 8 tháng 3 năm 2013

Minh Nhật mến,

Tớ nhận được thư của cậu vào chiều hôm qua. Cậu không biết là tớ vui như thế nào đâu. Tớ đã đọc đi đọc lại bức thư của cậu cả thảy 3 lần trước khi đi ngủ vì câu chuyện về “người lạ mặt” của cậu làm tớ thích vô cùng. Này, cậu quả là can đảm đấy! Nếu tớ là cậu, tớ sẽ không dám đưa mẩu giấy ấy cho cô ấy đâu. Làm quen với người lạ tớ thấy ngại lắm. Tớ mong cô bạn ấy sẽ sớm cho cậu biết tên và số điện thoại.

Cảm ơn vì đã mời tớ đến nơi ở mới của cậu! Cậu biết đấy, dạo này tớ bận lắm. Tớ có cảm giác học kỳ này cam go hơn học kỳ trước. Học kỳ đã bắt đầu được hơn 2 tuần và tớ đang học như điên. Tớ hứa sẽ đến thăm cậu vào một cuối tuần nhàn rỗi nào đó. Nếu cậu không thấy phiền, tớ muốn ngủ lại với cậu một đêm. Chắc chúng ta có rất nhiều thứ để nói với nhau. Cậu thấy thế nào?

Cậu sẽ sang Mĩ du học sao. Nếu muốn đạt được học bổng thì cậu phải nỗ lực rất nhiều. Hãy làm điều cậu muốn nhưng tớ khuyên cậu nên học trong thư viện nhiều hơn, dành thời gian luyện tập tiếng Anh thay vì đọc quá nhiều truyện tranh. Dạo gần đây, tớ có xem một vài bức ảnh của cậu trên mạng xã hội facebook. Cậu ốm quá đấy! Tốt nhất là cậu hãy chơi một môn thể thao nào đó sau mỗi buổi học như là bóng rỗ, bóng chuyền, bóng bàn các thứ để cải thiện sức khỏe nhé. Cá nhân tớ nghĩ New York là thành phố tuyệt vời nhất thế giới để sang du học. Nó không những là trung tâm tài chính của thế giới mà còn là một nơi đáng để làm nhiều việc có ý nghĩa. Tớ đã theo bố đến đó trong một chuyến công tác vào mùa hè năm ngoái. Bố và tớ đã vừa đi dọc theo đại lộ Broadway vừa uống những cốc cà phê Starbucks ngon tuyệt, hai bố con tớ còn đến quảng trường Thời đại vào những tối cuối tuần nữa đấy. Có lẽ, đó là chuyến đi đáng nhớ nhất trong cuộc đời tớ. Nếu cho tớ một điều ước, tớ muốn được tận hưởng lại khoảng thời gian đẹp đẽ đó một lần nữa. [Tớ sẽ nhớ cậu nhiều lắm nếu sau này cậu đi du học.]

Tớ chúc cậu một tuần đầy ắp niềm vui và may mắn. Hy vọng việc học của cậu luôn tốt đẹp và ghi được nhiều điểm cao. Hãy hồi âm khi cậu có thể, tớ rất mong thư của cậu!

Ôm cậu thật chặt,
Hoàng Thanh

Tái bút: À này! tớ có quà bất ngờ cho cậu đấy! Tớ đã vẽ chân dung của cậu. Nếu tớ là họa sĩ thì tớ sẽ có thể vẽ đẹp hơn. Dù sao chăng nữa vẫn mong cậu sẽ thích nó!