Showing posts with label dài dòng. Show all posts
Showing posts with label dài dòng. Show all posts

24.12.14

La margarita inocente


Título original: “Cúc Hương Ngốc Dại”
Un cuento corto de Nguyễn Thiên Ngân traducido por Gai Chanh (Eric.)
Gracias a profesora María Dolores Bedoya Grandes (Lola) por corregir los errores en mi traducción.

Tuân vivía un poco lejos de mí. Algunas noches cuando regresaba de la clase de inglés pasaba por mi casa para darme una barra de chocolate y se daba prisa en irse en su bicicleta. Siempre tenía prisa, una prisa ridícula porque la mayoría de las veces no había nada para tener prisa. Quizás Tuân no sabía ocultar bien sus emociones por eso normalmente miraba para otro lado cuando le miraba a sus ojos.

La ciudad estaba en la estación lluviosa. Por la mañana se podía escuchar el murmullo de la lluvia fuera de la ventana al despertarme, eso me encantaba. No sabía por qué me gustaba el color gris lúgubre del cielo nublado o tormentoso. “Porque sabes que el sol siempre está detrás del nube, An”, Tuân me dijo cuando se lo comenté. Quizás Tuân pensara de manera tan excesiva como las novelas que leía. Simplemente me gustaba el cielo de gris, eso era todo.

Durante los días lluviosos, me sentaba quieto en el balcón mordisqueando el chocolate traído por Tuân. Siempre me compraba el chocolate amargo a pesar de que me quejé que solo me gustaba el chocolate blanco o el que tenía corazón de castaña. Eso es lo único que hizo contra mi voluntad. Día a día me acostumbraba al chocolate amargo desde un cuándo desconocido. Me di cuenta de que Tuân tenía razón. ¡Qué aburridas las barras de chocolate sin hiel! Si se acostumbra a la paz que le trae el chocolate blanco usted, cómo puede darse cuenta de que el regusto largo del chocolate amargo en boca suele ser muy dulce, una dulzura sorprendente, extraña.

A veces venía Tuân, en el balcón se sentaba conmigo, veíamos la lluvia en silencio. Apiló tierra en las macetas de margaritas pequeñas y bonitas, y las arrastró cerca hacia la pared con cuidado. “Me imagino que la lluvia está chocando contra estas margaritas suaves ¡pobre de ellas!”. – Tuân me explicó avergonzado cuando le miré sorprendente y con gusto. Balanceamos las piernas, a veces las gotas fritas de agua caídas en nuestras cabezas nos produjeron un gran sobresalto; respiramos el aire del espacio lluvioso que estaba mezclado con el olor acre familiar y el de las margaritas.

****

Hoàng apareció en mi vida trayendo un nuevo viento. Lo conocí en la clase de danza moderna a la que le traté de convencer a Tuân para participar por cientos de veces, pero lo desechó decisivo. No hubo más ni de las tardes de leer las novelas traídas por Tuân, ni de las conversaciones vagas sin llegar a nada. Hoàng y yo paseamos por las cafeterías de acera en la ciudad, me contó todos sus viajes. A veces estacionaba su moto en algún lugar y aparecía en frente de mi casa con su bicicleta deportiva, con entusiasmo me invitaba a dar un paseo. Las vueltas en bicicleta de repente me recordaban a Tuân, me sentía un poco arrepentida. Al pasar por la casa sin encontrarme, Tuân le dio el chocolate amargo a mi madre.

****

Nos encontramos fuera de lo normal en una tarde lluviosa, le dije radiante a Tuân:

– ¡Estoy saliendo con un chico!

– ¿En serio? – Tuân me respondió descuidado sin embargo no lo presté atención.

–No lo conoces – seguí yo radiante

– ¿De verdad?

– ¿Tienes otra sintaxis más interesante? ¿En serio? ¿De verdad? – empecé a enfadarme.

Tuân saltó a tierra desde el balcón mirándome con los ojos tan tristes, su voz entonces estaba también tan triste:

– Lo sabía antes de que me lo dijeras.

De manera angustiada, miró él a la maceta de margaritas debajo del balcón. También la miré asustado yo. Estaban marchitas margaritas, amarilleaban pálidas desde un cuándo desconocido. La lluvia todavía era tan intensa.

****

Desapareció Tuân con las macetas de margaritas marchitas. Muchos días pasaron sin que pasaba por mi casa nunca más. Me di cuenta de que, porque no había más barras de chocolate amargo dejadas por Tuân que tenían el regusto dulce, Hoàng estaba todavía tan nuevo e interesante como una historia de aventura, poco a poco me olvidé de Tuân y de tener antojo de una barra de chocolate amargo profundamente.

****

Al final de aquella estación lluviosa, Tuân apareció delante de mi casa como si no hubiera desaparecido nunca. Cogió en la mano una maceta de margaritas que tenía las hojitas verdes y los capullitos armarillos. Yo me sentía terriblemente avergonzada.

– No sé cuidarlas, van a marchitarse de nuevo.

Tuan la puso en el lugar viejo en silencio, y me dijo:

– Porque te olvidaste de cuidarlas An, sabes cómo hacerlo.

No sé por qué quería llorar. Así empezaron a derramarse mis lágrimas. Lloraba desconsoladamente como una niña azotada injustamente. Tuân se sintió avergonzado, sin embargo no me calmó de manera rápida como las veces anteriores. Abofeteó mi hombro de manera suave:

– Es broma, no lloras más. Margarita es una planta herbácea débil, después de florecer durante una temporada, va a marchitarse para que las semillas secas caídas crezcan de nuevo. Estas margaritas son de las semillas viejas. Si sólo las viera crecer ¡qué maravilla!

Lloré mucho, solo me calmé después de un rato. Hasta yo tampoco sé el porqué. Tuân estaba todavía muy calmado. Rompí yo el hielo con una pregunta para él:

– ¿Entonces dónde está mi chocolate amargo?

Sonrió Tuân:

– ¿Pienso que renunciaste a él desde hace mucho tiempo, An?

De repente quería llorar de nuevo. Tuân estaba todavía tan flemático como si no supiera nada, de manera lenta me dijo – estaba tan flemático como cuando le dije lo de Hoàng.

– ¡Oye An! Voy a volar este fin de semana. Me recogerá mi papá en Canberra. A veces me pongo nervioso, no sé cómo voy a tratar a la madrastra y sus hijos. Cuánto tiempo tardaré en que no sentirme como pez fuera del agua en ese lugar extraño. Incluso quiero quedarme aquí, abandonar todo que ha preparado mi papá para mí: los días de estudiar el inglés loco, trámites administrativos… Pero ahora yo sé, tengo que irme.

****

No recuerdo qué hice en la tarde que se fue Tuân. Solo recuerdo la sensación vacía rara, y que lloré inconscientemente. Cualquier cosa que me recordó a Tuân, a pesar de ser solo una hoja armarillo cayendo en el espacio en silencio, me hizo sollozar. Las barras de chocolate amargo compradas por mí no dejaron ningún regusto a nada, sino un amargor, un amargor terrible permaneció en mi alma para siempre, como una canción que de repente se hace silenciosa al llegar a su clímax y hace que la gente se sienta extraña. Me preguntó Hoàng por qué repentinamente estaba tan triste, pero cómo podía explicárselo.

Cuatro años universitarios pasaron tan rápido como un guiño sin muchos acontecimientos. Hoàng y yo nos separamos, terminamos un buen amor que, sin embargo, trajo tantos problemas potenciales que supimos que no podíamos resolverlos nunca. A veces salíamos como dos buenos amigos íntimos. Me gustaba más así. Aunque sea interesante un libro de aventuras, el desenlace se revelara al terminarlo. Tal vez fuera un buen libro, sin embargo, no pudieron seguir leyéndolo para siempre.

Perdí el contacto con Tuân desde aquel día. He vencido ya el sentimiento de vacío hace mucho tiempo, pero cualquier memoria de Tuân hace que mi alma se sienta emocionada, como una tecla descuidada que de pronto se pone temblorosa cuando se cepilla y se toca después de varias temporadas olvidadas. Después de mis veinte, ya no soy una chica inocente de 18 años que no entendí ni el corazón de Tuân ni el mío tampoco.

Quizás estuviera enamorada de Tuân sin darme cuenta hasta mucho después, o quizás solo utilicé una imagen completa del pasado para engañar las inocencias mías en el presente. Sin embargo, solo sé una cosa, después de todos los acontecimientos, mi sentimiento tranquilo se quedó para siempre en las tardes lluviosas en que me senté al lado de Tuân balanceando las piernas en el balcón, escuché sus cuentos fabulosos pero placenteros, y respiramos en todo el pecho el olor acre de las margaritas empapadas por la lluvia.

–Fin–

21.1.14

“Nhật Ký Vàng Khè” – xem porn sớm là bí mật của người cô đơn

Trong những mẫu chuyện liên tu bất tận của bọn con trai mới lớn như anh hiếm sót vài đoạn dính đến sex. Hai mốt tuổi, chuyện này kể ra liên quan đến kinh nghiệm nhiều hơn những tò mò ấu trĩ về cơ thể không biết hỏi ai hồi trung học.

Với anh, lần đầu thủ dâm không ấn tượng bằng lần đầu xem porn, bởi đó là một đoạn porn dài vẻn vẹn 5 phút được săn lùng ráo riết trên Internet và khắp các hiệu đĩa lậu thời điểm đó. Anh đặt tên nó là “Nhật Ký Vàng Khè” vì porn quay bằng điện thoại di động trong một căn phòng hắt ra thứ ánh sáng mầu vàng mờ đầy mê muội. Nữ chính trong “siêu phẩm” ấy là Hoàng Thùy Linh, trẻ, đẹp , đa tài. Năm ấy chị 19, anh ngót 14.

AP gọi chị là “Paris Hilton của Việt Nam”, còn anh gọi chị là Vàng Anh, chị Vàng Anh xinh gái, yêu ca hát học lớp 11, nữ chính trong series phim truyền hình ăn khách “Nhật Ký Vàng Anh” (Phần 2) của VTV. Hẳn nhiều anh chị thế hệ 8x và một số bạn 9x đời đầu còn nhớ không khí rần rần khi cộng đồng mạng (lúc đó chưa mấy hung hãn như bây giờ) truyền link cho nhau xem clip quay cảnh quan hệ tình dục của Hoàng Thùy Linh và bạn trai sáu năm về trước (1O/2OO7). Link truyền đến đâu, người ta xem xong chưa kịp lưu về máy, thì lập tức bị xóa đến đó.

Bấy giờ anh đương học lớp 9, cần mẫn trong vai cậu lớp trưởng gương mẫu chưa một lần xem porn. Cho đến một ngày, đoạn bước vào lớp và nghe thấy đám con trai ở dãy bàn bên cạnh rĩ tai nhau câu hỏi đầy ẩn ý: “Mày đã xem chưa?”. Tụi nó chụm đầu bàn tán xì xầm rồi phá lên cười ngặt nghẽo. Anh không tham gia vào chủ đề ấy mà lên bảng ghi sỉ số lớp, nhưng kì thực, lòng anh chộn rộn khôn nguôi.

Trưa hôm ấy, thay vì bật TV xem NKVA, anh khóa trái tất cả cửa ra vào và cửa sổ nhà mình, rồi mở máy tính lục tung Google để xem bằng được “Nhật Ký Vàng Khè”. Một mặt vì lúc đó nhà đài đã cho ngưng phát sóng NKVA, mặt khác bởi anh quá tò mò việc chị Vàng Anh đã làm với bạn trai của chỉ (ở trên giường). Anh xem lại một lần nữa, lần này vừa xem vừa thủ dâm như điên. Tỉ dụ scandal này chỉ là một màn kịch vụn về thì có lẽ anh sẽ tiếp tục ngắm người mẫu trên tạp chí để thủ dâm mà vẫn thấy hài lòng cho đến sinh nhật 18 tuổi mới tự tin bật porn web ra xem.Nhưng, anh không ngoan như mình nghĩ.

Ai mà biết chuyện gì đã thực sự xảy ra khi đột nhiên NKVA bị ngừng chiếu mà nhà người ta lại không có Internet để xem “Nhật Ký Vàng Khè”. Anh tự hỏi như thế khi xem “chương trình kì lạ đến khó hiểu” của VTV lúc 22h ngày 15/1O/2OO7 (5 ngày sau khi clip bị tung lên mạng), trong đó dàn diễn viên NKVA ôm nhau khóc bù lu bù loa sau lời xin lỗi mặn chát của chị Vàng Anh. Vào lúc đó, anh nhận ra ranh giới giữa sự năng động và manh động của tuổi trẻ chỉ mỏng như một chiếc lưỡi lam Gillette và chắc có lẽ chỉ ở Việt Nam mới có những chương trình quai quái kiểu như vầy.

Anh chuyển kênh. Cổ họng chưa hết dờn dợn nhưng không biết phải trách kẽ nào đã làm mình buồn nôn đến vậy: Vàng Anh, cái đứa tung clip lên mạng, cái đài truyền hình Quốc gia hay chính cái thằng con trai mới 14 tuổi đã “bầy đặt” xem porn?

Và bạn biết không, ngay cái đêm họ đang chia tay nhau trên sóng truyền hình thì ở đâu đó trên mạng Internet, một clip sex dài 16 phút nữa của Hoàng Thùy Linh bị tung lên. Đời toàn làm khổ chị ấy!

26.9.13

Cái chết của Koh và Sự cô đơn trên mạng xã hội

Koh đã chết!

Koh Masaki, diễn viên khiêu dâm đồng tính nam hàng đầu Nhật Bản đã mãi mãi ra đi trong suy kiệt sau nỗ lực chống chọi bất thành với chứng viêm ruột ở tuổi 29. Sáng ngày 18.O5.2O13, tin bài về cái chết của Koh loan nhanh trên các mặt báo điện tử của cộng đồng người đồng tính cả trong lẫn ngoài nước Nhật, diễn đàn kohmasaki.com dự kiến đóng cửa trước đó đã mở lại để thông báo về sự mất mát đột ngột này. Bên trong dư luận, người ta dường như không hài lòng với những lí do giải thích cho sự ra đi có-vẻ-lạ của Koh, báo chí bắt đầu dò dẫm đi tìm nguyên nhân dựa trên những giả thuyết nhuốm màu hoài nghi. Phần tôi mang trong mình một nỗi ngờ vực khi hay tin này những 11 ngày sau đó, nhưng tôi chấp nhận sự thật, rằng Koh đã chết - một bước ngoặc đau đớn để không biết linh hồn anh sẽ dạt về bờ thiên đường hay rơi xuống rãnh địa ngục, một cái cái chết "lãng xẹt" và chóng vánh giữa lòng nước Nhật hơn trăm triệu người.

Khi bạn đủ lớn để thật bình tĩnh theo dõi trọn vẹn một bộ AV (Adult Video) và lưu tâm đôi chút đến nền công nghiệp nhạy cảm này ở khía cạnh nghệ thuật nghiêm túc chứ không đơn thuần dừng lại ở việc thỏa mãn cơn khát tính dục của lứa tuổi, thì đó có thể là lúc bạn bắt đầu lựa chọn cho mình một vài thần tượng thầm kín từ trong danh sách dài dằng dặc những cái tên đã đi vào huyền thoại như Koh Masaki, như Maria Ozawa, như vân vân... Vậy ở đây, cái gì là nghiêm túc, cái gì là không nghiêm túc? Nghề của Koh là chấp nhận khỏa thân và biểu diễn cơn khoái lạc của riêng mình để mơn trớn bản năng nhục dục trong mỗi người khác, anh đáp ứng nhu cầu tự nhiên ấy theo kịch bản, đạo diễn, ê-kíp và sự nỗ lực không ngừng của chính bản thân, anh được trả lương và công việc của anh tạo ra giá trị tinh thần, anh đang lao động nghiêm túc. Ngược lại, khi mang cái mác "kiêu dâm" vào trong một xã hội không (chịu) thoát Á như Việt Nam, nơi đạo đức coi "dâm" là liều thuốc đầu độc nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc thì đừng nói đó là một diễn viên chuyên nghiệp như Koh với nhiều sản phẩm công phu, một cô gái dở hơi nào đó vô tình bị bung sex clip lên mạng cũng đủ để bị xem là "con đĩ" rồi, mà đã là đĩ thì đừng hòng nói chuyện nghiêm túc trên đất nước này, có vịn vào nghệ thuật cũng khó mà biện minh nỗi.


*Rốt cục thì ai cũng là một kẻ cô đơn.

Tôi để lại một mẫu tin ngắn vào hộp thư của Koh trên facebook 12 ngày sau khi anh mất. Nội dung cái tin ấy không thể kỳ quặc hơn việc người gửi là tôi đã phải căng não hàng giờ mới viết được vài câu có-vẻ-hay-ho bằng tiếng Anh cho một Koh đã quá cố. Vào lúc đó tôi nhận ra, mình cô đơn đến đáng thương, bởi hỏi sao ngày trước, đoạn Koh còn đều đều quay mấy chục DVD một năm thì không buồn nhắn lời yêu nào để bây giờ dở một trò mèo ngớ ngẩn cũng trở thành vô nghĩa. Ngoài trò điên rồ ấy, tôi dành thêm kha khá thì giờ đọc lại những dòng tweet và status được dịch lại khá vụn về, vài lời yếu ớt cuối cùng post lên ngắt quãng khi Koh bước vào giai đoạn gần như kiệt lực của căn bệnh khiến tôi đến rùng mình bởi trong lòng khi ấy nửa sợ nửa thương. Tôi tự hỏi người ta định làm gì với những mẩu đời rơi lại của Koh trên Twitter và Facebook khi mà giờ đây chúng giống như một cổ quan tài ủ mục đã bị lấp xuống lòng đất ấm hơn là vài ba kỉ niệm đẹp đẽ dọc suốt một phận người.

Có lẽ, nặng nề nhất trong tiềm thức của tôi đôi khi là nỗi ám ảnh về những cái chết hiện hữu trong thời đại công nghệ số phát triển như vũ bão ngày nay, bởi lẽ ranh giới vô hình giữa những tiểu tiết vĩnh viễn không tiếp tục tồn tại và các dấu vết còn sót lại thuộc về một thực thể đã chết trong không gian ảo khiến tim rôi như rã ra. Hãy nghĩ về những hộp thư điện tử nhét đầy ứ hàng chục nghìn thông điệp không bao giờ được mở ra xem một lần nào nữa, những bức ảnh chụp ngày xưa được các cổ máy tìm kiếm tự động gom về từ mọi ngã chỉ trong xấp xỉ chưa đầy nửa giây bằng một từ khóa là tên ai đó đã chết, thanh xuân của những trái tim ấm nóng một thời nay bỗng hóa cằn cõi, nằm lăn lóc giữa bóng tối toàn bích không một ai để tâm. Nói theo kiểu ma quái, linh hồn của mỗi người sẽ mãi mãi vất vưỡn trong một cõi dị biệt đặc sến như nhớt động cơ ô tô, và cái cõi dị biệt ấy chẳng những ngày càng trương phình mà còn thối rữa ra như cứt. Ai đó thậm chí từng tư duy hoa mỹ hơn tôi rất nhiều, họ viết: "Thế giới Internet là thế giới của một hạm đội ma vĩ đại, nơi những mảnh váng tàu và những con tàu rách rưới rồi sẽ trôi nỗi khắp đại dương lãng quên. Thế giới Internet là thế giới của những tín hiệu S.O.S.". Mạng xã hội đặt trong thế giới Internet là một lỗ đen huyền bí hút hết gần như mọi thứ vào trong lòng cõi chết vĩnh hằng.

--
Thôi, Koh đã chết rồi, tôi không muốn nói nhiều nữa. Ừ, thì anh đi, mang theo nỗi ám ảnh về cái xấu xí trong nền công nghiệp phim cấp 3 khắc nghiệt, mang theo cái đẹp mà anh muốn gìn giữa chứ không chịu hi sinh. Cầu mong anh hạnh phúc ở một thế giới không có mạng Internet!

6.9.13

Anh nghĩ gì trong cơn sốt hay Cuộc chuyện trò cùng em đương lúc mê man

Ngày O5 tháng O9 anh sốt cao, em đến thì thầm vào tai anh bằng một giọng nói yếu ớt, em hỏi anh nghĩ gì lúc này, hãy nói với em khi còn mê man?! Anh ư?! Anh chợt nghĩ…


về tuổi 18,


Năm 18 tuổi, anh bắt đầu cuộc sống mới xa những người thân trong gia đình, bạn bè, và anh xa em. Đời lạ lẫm kiểu như suốt những năm trước đó, anh vô tình ngủ quên trong một cái xó tăm tối nào để đến bây giờ giật mình tỉnh giấc. Anh hoảng lắm, anh lúng túng trước mọi thay đổi quanh mình.

Sống có lúc ngoảnh mặt nhìn lại, đếm thử được mấy ngày vui. Ít lắm em! Ở đây, người ta cười vào mặt anh nhiều lắm, không biết vì thích hay vì khinh. Có người ghét anh ra mặt, hăm dọa anh sau đôi ba lần chuyện. Thôi, anh cũng chỉ im lặng, làm gì được họ đâu em. Phần anh cũng đã quen với cách ai đó nhìn mình bằng ánh mắt như muốn nói mày là một thằng chó bệnh hoạn.

18 của anh là một đoạn đời khó khăn và nhàm chán, anh loay hoay trong nỗi hoài nghi về cuộc đời, bản thân và về những người xung quanh. Sống bằng nhiều bản mặt chẳng thú lắm em ơi, anh cười đấy nhưng ai chắc anh có đang vui, nhiều khi người ta chỉ biết cười hờ hững trước mọi sự đời vì họ chẳng thể khóc nỗi sau quá nhiều đắng cay nữa rồi. Ai mà biết được bản thể nào có thể ẩn dưới vẻ ngoài hoàn hảo kia chứ em?!
Tháng 10 năm anh 18, đời thẳng tay tán vào mặt anh một phát đau điếng. Cái tát bất ngờ làm anh suýt ngã vì choáng. Anh không kịp đỡ chỉ vì anh mới 18, anh đâu biết cuộc sống này có những mánh khóe ghê tởm gì mà tránh chứ em. Khi ăn một cái tát oan mạng kiểu ấy, anh dồn cả tức hận vào tim nhưng đồng thời anh bất lực trước mọi sự đời trớ trêu, anh yếu hèn quá phải không, hãy trả lời thật với anh, xin em đấy?!
Năm 12, học trò cuối cấp bọn anh lao đầu vào học ngày học đêm với mong muốn có được tấm vé bước vào giảng đường đại học. Khi ấy, có ai đó cười vào mặt anh mà bảo rằng anh đang làm những chuyện đáng chán vì đã quyết định theo học tiếng Tây Ban Nha ở một trường công lập trong thành phố. Em có nghĩ anh là thằng rồ nhất trên đời không? Xin em hãy ủng hộ chứ đừng hùa theo bọn chúng hành hạ tư tưởng của anh nữa nhé!

18 tuổi, lần đầu tiên có một bác trung niên đến mời anh mua vé số. Anh bối rối từ chối, hình như anh chưa quen.

về ba má,
Anh thương má nhiều hơn từ cái đêm má đọc to rõ cho ba nghe từng chữ một trên giấy báo trúng tuyển vào đại học của con trai, suốt mấy tuần trước ngày anh nhập học, má lo chuẩn bị đồ đạc và căn dặn anh mọi điều chi li; anh thương ba nhiều hơn từ dạo một buổi sáng đầu tháng 9, ba chở anh ra bến cho kịp chuyến buýt đầu tiên vào thành phố, xe chạy rồi mà ba còn đứng đó nhìn theo mãi, anh ngoái nhìn bóng ba nhỏ dần bên chiếc xe gắn máy, nhìn cả quê hương lùi hẳn về phía sau lưng mình, vào lúc đó anh nhận ra, hành lí mang theo còn có một hạt mầm hi vọng đợi anh gieo xuống miền đất hứa.

Có những ngày đến lớp, anh thấy khó chịu vì phát hiện một vết bẩn trên vai áo chemise hôm trước anh vụn về giặt chẳng sạch, rồi anh nghĩ đến ba má ở nhà mỗi ngày lo cho anh từng cái ăn cái mặc mà đã bao giờ than phiền gì đâu?! Sống tới từng tuổi này, anh mới biết ba má đã và còn khổ vì anh nhiều nhiều lắm em à!

Cũng bởi vì thương ba má nên chừng nào anh còn đóng vai diễn dối lừa trong vở kịch lớn của một gia đình nhìn bề ngoài có-vẻ-ổn thì phân cảnh bĩ cực nhất một mình anh sẽ chịu. Anh không biết, liệu ba má sẽ ra sao nếu bí mật này bị vạch trần, nhưng anh có thể sẽ chết, nếu không như vậy, anh buộc phải diễn tiếp như cách anh đã làm suốt hai chục năm qua, em có tin anh sẽ làm được không?!

về tháng 1O có em,

Tháng 1O, miền Nam mùa này chìm mình trong những cơn mưa dầm tưởng chừng như không bao giờ dứt, em ở đâu để anh tìm hoài chẳng thấy, đời mộng mỵ, mùa mong manh, anh mệt mỏi. Ngày em đi, cơn mưa hè giăng trắng xóa con hẻm nhỏ mỗi chiều ta ngang qua, em bỏ lại anh đứng đợi bơ vơ dưới ngọn đèn đường đã tắt từ lâu. Anh không biết bước về đâu khi em mang theo cả thế giới của anh bỏ trốn, em có thấy mình quá nhẫn tâm?!

Một thằng con trai như anh kỳ thực có quá nhiều hỏng hóc khi chỉ mới 2O, anh muốn yêu và được yêu, nhưng em ơi, anh có thể chết vì buồn trước khi đời ban thêm một ân huệ nào khác, bởi chỉ có một cơ hội duy nhất để gây ấn tượng lần đầu tiên mà anh đã phá nát mọi thứ như hoa trong vườn ngã rạp sau cơn bão mùa hè, anh quá vụng trong chuyện yêu đương em nhỉ?!

Thôi em đi đi, đừng bắt anh phải suy nghĩ đương lúc nửa tỉnh nửa mê thế này, bởi điều anh nghĩ sẽ chỉ toàn là những chắp nối rời rạc trong một tư duy bất bình thường, em đi đi!

4.9.13

gặp lại

tôi gặp lại đ. lần thứ hai sau ngày tốt nghiệp trung học vào một buổi sáng chủ nhật giăng đầy mưa tháng bẩy. cậu đang trong kì nghỉ hè năm tuần ít ỏi. trường cậu theo học là một trường công lập trong thủ đô, vì vậy mọi liên lạc giữa bạn bè với cậu đều thông qua mạng xã hội.

đ. thay đổi không nhiều từ lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau hơn một năm về trước, cậu còn giữ nếp tóc ngắn ít phải cắt tỉa cầu kì nhưng trông vẫn vừa vặn với dáng đầu tròn của một thanh niên đôi mươi, những lọn tóc xoăn tít từng khiến nhiều cô gái hồi trung học mê mẫn dường như chưa bao giờ vơi bớt vẻ gợi cảm trong suy nghĩ của tôi. càng ngày đ. càng ra dáng một cảnh sát tráng kiện, hai bắp tay hiện lên những đường cong rõ ràng giữa từng múi cơ săn chắc, nét hấp dẫn mộc mạc tiếp tục lan tỏa khắp phần ngực xuống phía dưới bụng, đoán chừng những sinh hoạt quy củ hàng ngày cùng một chế độ luyện tập hà khắc đã đánh tan nốt phần mỡ ít ỏi trên thể trạng vốn dĩ khá gầy của cậu, nhưng dẫu sao, đó là một thân hình ưa nhìn. cậu trả lời tôi bằng một giọng nói ấm nóng của tia nắng vô tình lọt qua kẽ hở giữa hai mảnh rèm cửa sổ lúc 10 giờ sáng, chưa một lần trong suốt những năm trung học cho đến tận bây giờ, tôi cho đ. biết tôi thích chất miền Nam trong lời nói lơ lớ của những chàng trai xứ Bắc như cậu, làm sao cưỡng nổi những lúc ngồi nghe đ. chơi guitar đoạn cất tiếng hát thả bay theo những nốt trầm xao xuyến, tôi còn nhớ như in. đôi mắt tựa hồ một vùng vũ trụ êm đềm nhưng khó dò đoán vẫn là điểm tụ cuốn hút nhất trên gương mặt hiền lành của đ., trong thế giới đầy rẫy nhiều ẩn ý ấy, đã bao lần tôi lang thang đến lạc mất lối mình đi.

đ. đưa tôi về khi cơn mưa âm ỉ từ ban sáng đã tạnh hẳn, lúc đó tầm 2h chiều, chúng tôi tạm biệt nhau trước cổng nhà tôi, một màn chào hỏi chóng vánh không quá nỗi 10 giây, thề rằng giữa lúc ấy tôi những muốn ôm chầm lấy đ. trước khi cậu quay đầu xe.

2.9.13

Twenty-to-be và Mấy chuyện về não

Sáng thứ Bẩy, tôi dùng một ít bánh mì và nhâm nhi cà phê nóng trong cốc thủy tinh cổ cao. Chiếc cốc trông có vẻ hợp hơn nếu dành để nốc bia tươi hay nước quả trong ngăn mát, nhưng bù lại, cà phê tôi tự pha không đến nỗi tồi. Nina Simone đang say sưa với "Ne Me Quite Pas", thứ âm nhạc mê hoặc của người đàn bà da màu khẽ khàng trong đôi earphones nhỏ, từng nốt Jazz thấm vị đắng trên những ngụm cà phê nhấp môi loãng tan vào một bình minh cuối tuần mang hơi lạnh từ bản tin dự báo thời tiết phát hàng ngày trên radio. Bữa điểm tâm làm tôi cảm giác như chính mình là điểm nhấn của một tác phẩm biểu diễn sắp đặt trong bảo tàng mỹ thuật mà chủ đề chẳng có gì to tát ngoài chút bình yên bé nhỏ trước ngày tôi 2O.

Hôm trước, mẹ gọi nhắn tôi về nhà vào ngày sinh nhật, nhưng tôi bảo đang thi, bận học, không thể. Vào lúc tôi nhận ra, khi thời gian bỏ chạy mang theo nỗi hờ hững giữa một đời sống nhạt thếch thì sinh nhật chưa bao giờ là một điều đặc biệt kể từ khi tôi sống nốt tuổi dậy thì. Thật ngu xuẩn khi hai mươi, tôi chưa sẵn sàng vì mọi thứ lạ lắm, giống như có ai cứ đẩy mình sau lưng*. Một người ngót đôi mươi mà vẫn cầm chặt một bí mật mang theo từ thủa nhỏ, khổ sở gồng mình sống hết đoạn đời vỏn vẹn 19 năm đầu tiên đằng sau những lớp mặt nạ tinh xảo đến bất ngờ thì không thể hào hứng nữa rồi.

Tôi đã nói dối mẹ, thực ra tôi thường xuyên rơi vào những cơn buồn ngủ khủng khiếp không thể chế ngự nỗi, một giờ đồng hồ quý giá vào mỗi tối vốn dành cho việc đọc tiếp những cuốn sách bỏ dở thì nay tôi sẽ đi ngủ sớm, và trên giảng đường vào ngày hôm sau, bạn sẽ bắt gặp tôi vật vã ở dãy ghế phía cuối lớp như một con sâu ngủ bị tiêm thuốc mê. Kỳ thực, cuộc sống dạo này như kiểu một giấc mơ khó nắm bắt, tôi là kẻ mộng du đi thăng bằng rất tệ trong một giấc mơ khó nắm bắt. Ngày hai buổi, tôi lên lớp đều đặn nhưng không ý thức được thời gian đã dẫn dụ mình qua những bối cảnh nào, não tôi có thể đã bị ai đó dùng một chiếc túi nylon trong suốt bọc lại đến ngạt ngụa mùi cacbon tái chế, rồi hắn thản nhiên xách bọc máu ấy đi lòng vòng quanh công viên mà khoe hết người này đến người kia: "Ê nhìn này, não thằng Thanh, đáng thương chưa", bạn hình dung được chứ, một người vẫn thở nhưng hộp sọ anh ta rỗng toếch. Giữa những giờ tiếng Tây Ban Nha, tôi không buồn chú tâm đến những điều bà giáo người Panamá thao thao bất tuyệt về con kênh đào nổi tiếng nhất vùng Trung Mỹ - niềm tự hào lớn lao nơi quê hương nhỏ bé của bà trên bản đồ hàng hải thế giới, thay vào đó tôi cắn nát một đầu chiếc bút chì nắm trong tay và nghĩ về những chuyện đâu đâu. Giả sử tôi biến mất khỏi đời sống này thật lặng lẽ nhưng đầy ẩn ý, như kiểu một ngày đẹp trời, tôi đi lặn mà thể xác này bỗng chốc loãng tan vào lòng biển mặn, não tôi rã nát thành hàng tỷ mảnh bé li ti chỉ bằng kích thước cơ thể của loài phù du lênh đênh khắp đại dương mênh mông. Liệu sau đó người ta có mở một cuộc điều tra đặc biệt để cuối cùng kết luận thật ngu ngốc rằng kẻ xấu số đã không may làm điểm tâm cho cá, liệu có thể không nếu linh hồn tôi vô tình dạt đến eo đất quyến rũ nhất vùng Mỹ châu, bám theo một mảnh xác tàu nào đó mà xuyên qua con kênh Panamá huyền thoại giữa một ngày mặt biển Thái Bình Dương bị phủ kín bởi trận mưa mùa hè không thể u buồn hơn. Tôi nhắm mắt, định bụng sẽ nghĩ thêm về loài sứa phát sáng ẩn cư dưới đáy cùng những độ sâu ghê ghớm đoạn chuông báo hết giờ reo lên gắt gỏng, bài giảng của bà giáo vừa kịp kết thúc giữa lưng chừng những mơ tưởng kì quái vật vờ trong não tôi.

Mọi chuyện chưa hẳn quá tệ nếu tôi không gặp chút vấn đề về trí nhớ, như kiểu người già mắc bệnh Alzheimo - câu chuyện khác về não. Một lần gần đây, tôi đã cố nghĩ xem mình đang sẽ đi đâu đoạn loay hoay hàng giờ trên xe bus vào một ngày thành phố tắt đường trầm trọng và điều hòa trên xe bị hỏng. Nếu đánh liều quay sang phía người đàn ông trung niên đang dán chặt hai mắt trên mặt tờ báo to đùng ngồi ngay bên cạnh và đặt vấn đề: "Thật ra, cháu muốn đi đâu vậy bác?", tôi tin cả thế giới sẽ vu khống mình là tên tâm thần bệnh hoạn ngay sau một và chỉ một ánh nhìn ái ngại. Không! Tôi đã chỉ hỏi ông ấy trạm tiếp theo xe dừng ở đâu và bình tĩnh chắp ghép các dữ kiện sẵn có trong suốt cuộc hành trình. Sau cùng, tôi may mắn vô sự. Những lần khác, tôi vò một ít tiền thừa chung với những mẩu giấy gói kẹo chewing-gum rồi vứt cả vào thùng rác công cộng đoạn bước ra từ một cửa hiệu tạp hóa. Không ít lần, tôi mơ hồ những thứ nắm giữ trong tay nhưng vẫn đinh ninh mình không cần thêm gì nữa, đó là sau khi nhận tiền từ máy ATM, tôi quay lưng đi không chút do dự, để mặc thẻ của mình vẫn còn nằm lại trên khe, lần ấy tôi suýt lại dây thêm phiền toái với ngân hàng nếu ai đó không kịp thời hỏi nhắc. Thêm vài chuyện kỳ quoặc nữa về chứng nhớ nhớ quên quên mà tôi không cho phép mình kể ra đây, một số tôi được bạn bè nhắc lại, số khác tôi quên sạch. Thật sự không ổn, tất cả.

Đã bao giờ bạn cầm trong tay một chiếc thẻ nạp tiền điện thoại nhưng do dự mãi vẫn không dám cào tróc lớp bạc mỏng phủ trên đó chưa? Tôi đã từng ngồi rất lâu chỉ để lo rằng nhỡ đâu đằng sau lớp nhũ màu xám đáng ngờ kia không phải là những con số được in giống như hàng triệu chiếc thẻ khác, thay vào đó là dòng chữ "huyền thoại" thường thấy trong các chương trình khuyến mãi: "Chúc bạn may mắn lần sau" thì sao? Và có đôi lần tôi nghĩ, biết đâu vào một ngày Chủ Nhật, đoạn đứng rút tiền mà ATM chỉ nhả ra một đầu mép giấy vệ sinh, mình cầm kéo mãi mớ giấy lộn trắng phau mềm oặt mà chẳng lấy được tiền thì sao? Một lúc nào đó người ta lại đi nhét đầy những cuộn giấy vệ sinh vào trong một chiếc máy rút tiền tự động và thay đổi thông tin trên những chiếc thẻ cào của thuê bao di động trả trước. Tôi bắt đầu lo bởi ai mà biết những sự nhầm lẫn ngu ngốc trên đời sẽ xảy ra lúc nào? Chính lúc đó tôi mới nhận ra rằng não mình đầy rẫy những hoang tưởng nồng nặc mùi tiền.

Tôi cẩn thận nhặt sạch vụn bánh mì rơi trên mặt bàn rồi mang chiếc cốc cổ cao đặt vào chậu rửa đoạn dùng xong bữa điểm tâm cuối cùng ở tuổi mười chín. Jazz vẫn rất êm trong đôi earphones nhỏ, Nat King Cole chưa bao giờ làm tôi thất vọng ngay từ những ca từ đầu tiên, tôi chải lại tóc đoạn hát nhẩm cùng ông ấy. Giờ đây, bố cục của tác phẩm biểu diễn sắp đặt đã hoàn toàn bị phá vỡ, điểm tụ xê dịch và các chi tiết vùng nền được lược bỏ đến tối giản, tôi thay một chiếc áo phông màu ấm, xếp sách mượn về từ tuần trước vào túi rồi leo lên xe bus đến thư viện, lúc ấy đã O7:45.

(*) "I don't know, it's stupid being 20," she said. "I'm just not ready. It feels weird. Like somebody's pushing me from behind." (Naoko - Norwegian Wood, Haruki Murakami)

O5.O1.2O13

3.7.13

đ. đã ở đâu?

đ., 1993, lính cứu hỏa tương lai, bạn tôi

một ngày sau trận hỏa hoạn kéo dài ròng rã ngót sáu giờ đồng hồ tại trung tâm thủ đô, dân hà thành bắt đầu kháo nhau nhiều câu chuyện xung quanh vụ tai nạn kinh hoàng được cho là phức tạp nhất miền bắc mấy năm gần đây. mọi thứ giữa lòng ‘bãi cháy’ đen kịt vẫn còn ngỗn ngang như cảm xúc bây giờ của họ, người ta nhớ đã nhìn thấy một anh lính trẻ trượt chân ngã nhào vào lửa, để rồi chỉ vài ngày sau, những bộ đồ bảo hộ cho lính cứu hỏa có giá ba-trăm-triệu đồng trở thành chủ đề nóng trong dư luận; một 'cây xăng' hoạt động không phép vi phạm đủ kiểu 'nhân dịp' này mới bị phát giác, và nhiều chuyện lùm xùm khác. mà 
thật ra, những chi tiết ấy không làm tôi quan tâm nhiều bằng việc tự hỏi đ. đã ở đâu khi ngọn lửa bùng lên dữ dội từ chiếc xe bồn chở hàng trăm mét khối xăng ấy. tôi lo.

còn nhớ chiều hôm qua (4.6.13), kênh truyền hình quốc gia liên tục đưa tin về vụ việc, nhà đài còn điều cả phóng viên xuống tác nghiệp ngay hiện trường giữa lúc 'dầu sôi lửa bỏng'. trong một mẫu tin chóng vánh nào đó, tôi nghĩ mình đã nhìn thấy đ., máy quay ghi lại cảnh cậu gồng mình đứng trụ trên hai chân trong khi tay vẫn phải cố dồn hết sức ôm ghì lấy miệng chiếc vòi rồng đang liên tục phun mạnh từng đợt nước trắng xóa về phía đám cháy. đã bao giờ tôi nhìn thấy đ. rơi nước mắt đâu, vậy mà khi cậu xuất hiện trong lớp áo ướt sủng bít sát vào da thịt và nước đọng trên mái tóc cắt ngắn nhiễu từng giọt xuống khuôn mặt nhăn lại vì mệt thì tôi nghĩ là cậu đang khóc suớt mướt, thì tôi nghĩ là mình thuơng đ. quá đi mất. sau một hồi lâu, tôi bắt đầu tin rằng đ. vẫn ổn vì có thể cậu đang ở cùng watanabe và midori, họ ngồi trên sân phơi cách đó không xa, hai chàng trai vừa nốc bia, vừa nghe midori hát những bài hát cũ với đàn guitar và quan sát đám cháy*. đ. không gặp nguy hiểm nào cả, tôi tự an ủi.

quen nhau hơn ba năm, đ. hiếm khi kể về ước mơ của mình, phần tôi cũng chưa bao giờ hỏi vì sao cậu muốn trở thành lính cứu hỏa. có lẽ câu chuyện về những đám cháy không hấp dẫn bằng việc vào một buổi sáng cuối tuần, đ. đánh xe sang nhà tôi và hai đứa bắt đầu cuộc hành trình rong ruỗi trên khắp các ngã đường miền quê yên tĩnh, hay là khi bọn tôi rúc lên căn gác nhỏ chất đầy những thùng sách cũ giữa một ngày mưa rỉ rả, đ. ngồi tập đệm một bài guitar suốt cả buổi chiều mà vẫn chơi sai đoạn điệp khúc, tôi nằm bên cạnh, say sưa đọc haruki murakami. giả sử khi ấy tôi biết một bộ quần áo bảo hộ cho lính cứu hỏa có giá bằng cả một gia tài và trong một số trường hợp, nước không phải là lựa chọn tối ưu khi hỏa hoạn xảy ra thì tôi đã ngừng việc đọc để hỏi liệu cậu có sợ không bởi lửa có thể cướp đi mọi thứ kể cả mạng sống của một anh lính trẻ trong trận chiến đầu tiên, đó là chưa kể đến những vết bỏng sâu và nhiều điều tồi tệ khác có làm thay đổi cuộc sồng của cậu sau này. thật ngớ ngẩn phải không? ý tôi, là tốt hơn hết hãy quên những thắc mắc đó, bởi chừng nào mà ngón đàn vụng về của cậu chưa làm đoạn điệp khúc nghe có vẻ ổn hơn thì câu trả lời dành cho tôi chỉ là một sự im lặng cố hữu, đ. bao giờ mà chẳng thế. 

làm sao cuốn trôi những suy diễn mơ hồ dễ như cách mình nốc cạn một cốc nước đầy, cuối cùng tôi sẽ chẳng bao giờ biết đ. đã ở đâu khi đám cháy xảy ra. chúng tôi chỉ sống cách nhau gần hai nghìn cây số, nhưng thôi vậy, dù có đang loay hoay đâu đó giữa hà nội tám triệu con người, xin để bạn được an, tôi sẽ không hỏi đ. thêm điều gì nữa. 

*một cảnh trong tiểu thuyết rừng na-uy của haruki murakami

21.5.13

Tôi nghĩ gì khi Yahoo mua lại Tumblr?

Về Tumblr
Tumblr là cái ngõ nhỏ, cái ngách ẩn náu an toàn của những thực thể cô đơn và lẻ loi nhất thế giới ảo này. Ở đây, cái tôi của người dùng có thể được tùy biến một cách linh động - đểm khác biệt lớn nhất so với những mạng xã hội khác, nơi có quá nhiều thao tác bị (được) lồng chặt vào một thiết kế dùng chung cho hàng tỷ người dùng. Trong lòng cái ‘xã hội' tưởng chừng im lặng này là một ‘thế giới ngầm’ sống động đến bất ngờ. Đó có lẽ bởi vì giao tiếp ở đây là một loại giao tiếp đặc biệt mà không một mạng xã hội nào, dù có lớn mạnh đến mấy, cũng có thể tạo ra được. 

Có những người vì quá tò mò cũng thừ 'chơi' Tumblr để rồi chỉ sau một hai ngày sẽ đâm chán, ngoảnh mặt bỏ đi. Lí do đơn giản là vì khi mới vào Tumblr họ không biết rằng có hàng triệu người khác đằng sau cái giao diện màu xanh ‘huyến thoại’ này, họ đa phần là những kẻ trốn chạy, những trái tim nặng đầy nỗi niềm không muốn tâm sự cùng ai, đau khổ có, hạnh phúc có, cả những tuyệt vọng đến đáng thương cũng thấy xuất hiện đầy rẫy ở đây, mà bạn biết đấy, đặc điểm của những thực thể lẻ loi thường là thói quen ẩn dật, lánh mặt vào những xó xỉnh nào đó sống luôn cho khỏi bị quấy rầy. Vậy ngay từ đầu, nếu bạn đã không thể chịu nỗi cái bầu khí cô đơn đến khủng khiếp của mạng xã hội này thì đừng nghĩ mình sẽ tìm thấy gì thú vị ở đây!

Trên Tumblr, người ta quan tâm đến sự cô đơn của nhau và trên hết mọi người tôn trọng sự cô đơn ấy. Sẽ không có kết bạn làm quen để đợi đến khi được đồng ý, không có chat khi nick sáng đèn, không có comment xôm tụ cập nhật chóng mặt đến từng giây, không có những profile lung linh thành tích, những album hình cá nhân hàng trăm tấm ảnh lôi kéo thêm nhiều người khác bằng hàng chục cái tag như kiểu muốn la làng lên “ê! vào đây xem cái mặt của này nè”,… Tumblr chỉ đơn giản thế này, “mày vào đây thấy tao cô đơn giống mày, thấy tao có những sở thích giống mày thì FOLLOW, nếu không thích nữa thì UNFOLLOW, muốn hỏi tao cái gì nhớ đặt ANONYMOUS, tao không biết mày là ai, mày cũng có biết tao là ai đâu, thôi thì đừng có ngại”.

Sự cô đơn của Tumblr sượt qua vô cùng chóng vánh, chẳng cần có được nhiều like, comment, share này nọ đâu mà chỉ cần bắt được một <3 (trái tim đỏ) đồng cảm bởi một thực thể cô đơn nào đó là đủ, có khi cũng chẳng cần quái gì mấy thứ đó, post lên cho riêng mình xem là thõa mãn lắm rồi.

Tumblr có sex và điều đó thật tuyệt. Sex trên Tumblr là loại sex kích thích người xem đến lạ lùng, cái này thì không cần phải bàn nhiều, thử một lần sẽ biết…

Về thương vụ này

Tumblr cương quyết không đưa quảng cáo vào ‘lãnh địa’ của mình và điều đó gây ra nhiều trở ngại cho hãng về mặt doanh thu, vì chắc bạn cũng biết đến cả facebook để có thể lớn mạnh như ngày hôm nay chủ yếu sống nhờ vào quảng cáo. Nếu Tumblr đống ý bán mình với giá 1,1 tỷ USD cho Yahoo, chắc chắn quảng cáo sẽ xuất hiện khắp nơi trên những trang Tumblr màu xanh ‘huyền thoại’, rồi thì những bộ lọc tinh vi sẽ len lõi vào trang cá nhân của chúng ta để ‘đánh cắp’ thông tin, để biết được người dùng quan tâm những gì mà đặt quảng cáo cho phù hợp. Bạn có sử dụng hộp mail của Yahoo sẽ thấy. Quảng cáo là một trong những thứ đáng kinh tởm nhất mà con người nghĩ ra nếu nó bị lạm dụng đến mức thô thiển và lố bịch.

Và ai cũng biết Yahoo là cái ông ‘đụng đâu hỏng đó’, ngày trước 36Oo đang yên đang ổn thì bị ổng làm cho rã đám cả làng, để bây giờ có cố gắng thế nào cũng không thể quay về thời hoàng kim ấy. Song bên cạnh đó không thể phủ nhận được thị trường khá rộng của Yahoo, ổng còn có Flickr là niềm tự hào của dân chơi ảnh đẹp khắp thế giới.

Bản thân tôi hoàn toàn ủng hộ việc Yahoo mua lại Tumblr chỉ khi nào Yahoo đáp ứng được những yêu cầu sau:

1. Yahoo phải trả giá cho Tumblr cao hơn mức 1,1 tỷ USD.

2. Yahoo phải giữa nguyên cách thức hoạt động của Tumblr bằng việc tiếp tục để cho anh David Karp điều hành mạng này.

3. Yahoo không được kiểm duyệt nội dung Sex trên Tumblr.

4. Yahoo chỉ được đặt quảng cáo trên trang chủ Tumblr hoặc một góc nào đó trên Dashboard, không có quyền đặt quảng cáo vào trang cá nhân của người dùng.

5. Yahoo phải tôn trọng đặc tính ‘cô đơn’ của mạng xã hội này để có những hướng phát triển phù hợp, đừng lấy 1,1 tỷ USD ra mời gọi dân tình kéo từ khắp nơi đổ vào đây dẫm nát cái chốn yên lành này.

7.10.12

Gác xép nhỏ và con trai I8+

Tôi đã bước qua những tháng ngày niên thiếu thật khó khăn ở đó, một căn gác xép nhỏ tối tăm và đầy bụi bặm. Tôi ganh tỵ với những ai đã từng có phòng ngủ riêng ở tuổi dậy thì.

Gia đình bốn người của tôi cùng sống trong một không gian khá chật hẹp. Đó là căn trọ cấp bốn rộng đúng 24m2 có thiết kế giản tiện với một phòng tắm và một gian bếp nhỏ. Không có phòng ngủ, phòng ăn hay phòng tiếp khách, tất cả dành cho từng ấy diện tích tập trung vào mười mấy mét vuông ít ỏi còn lại mà chẳng có lấy một vách ngăn đàng hoàng nào cả. Phía trên được xây thêm một cái gác thấp lè tè chia ra hai phần, một bên dùng làm kho cất những thứ đồ linh tinh trong nhà: đống sách báo cũ, chiếc xe đạp lâu ngày không chạy đã rỉ sét của tôi, giỏ đồ nghề làm điện của ba, vài túi lớn nhét đầy vải cắt thừa đủ màu của mẹ và hàng ty tỷ những món đồ chẳng bao giờ được sử dụng lần nào nữa cũng được chất cả lên đây. Đó mới chỉ là một bên của cái gác, bên còn lại chính là…’phòng ngủ’ của tôi.

Suốt 7 năm trời, từ dạo đầu năm lớp 6, lúc gia đình mới dọn vào ở trong nhà mới, tôi đã lủi thủi sống một mình trên căn gác xép rộng chưa đến 6m2 này. Nó giống như cái thế giới mỗi ngày một nhỏ lại khi tôi mỗi ngày một lớn lên - cả về thể chất lẫn tinh thần.

Nói là phòng ngủ nhưng thực ra, bên phần của tôi, đồ đạc chẳng có gì nhiều ngoài một cái bàn học, loại bàn đóng bằng ván ép rẻ tiền có kệ sách đi liền. Trên mỗi ngăn của cái kệ, ngoài sách giáo khoa, vở ghi chép các thứ, tôi dành ra một ngăn để chưng lên những cuốn sách mua về hay được tặng. Sách đọc thì tôi không có nhiều nhưng đều là những cuốn tôi thích cả. Tôi được một bác ở chỗ làm của mẹ tặng cuốn Harry Potter and the Deathly Hallow của nhà xuất bản Sholastic mua hẳn ở Mỹ. Xếp ngay bên cạnh nó là cuốn “King Lear” và cuốn “The call of the wild and White Fang ” – đều là bản tiếng Anh. Tôi còn có Rừng Na-Uy, Kafka bên bờ biển, Bắt trẻ đồng xanh và một Tuyển tập truyện ngắn đặc sắc của O-henry nữa…Tôi đặt màn hình máy tính hiệu AOC mua lại của một người họ hàng ngay giữa bàn học của mình, trên bốn cạnh của nó có dán chi chit những mẫu sticker quăng góc màu vàng ghi đủ thứ. Cái bàn học của tôi trông có vẻ không được gọn gàng lắm vì tôi thường bày biện nhiều món dớ dẩn ở khắp nơi nhưng ít khi nào dọn dẹp.

Có một cửa sổ nhỏ trên căn gác của tôi, đó là kiểu cửa kính sập với những song sắt ngang dọc chia làm nhiều ô vuông vức đã bị gỉ, bong gần hết lớp sơn cũ. Cái ô cửa ấy cùng thấp như cái gác vậy, nếu ngồi bệt xuống thì nó sẽ ở ngang tầm nhìn. Cửa có 4 tấm kính màu cánh gián nhưng từ lâu đã bị tôi sơ ý làm rơi vỡ đi mất tấm dưới cùng. Từ khoảng trống của tấm kính bị thiếu ấy thỉnh thoảng len lõi vào trong căn gác một ngọn cây trứng cá mọc sát vách tường phía sau căn trọ. Thay vì bẻ đi, tôi để mặc cho nó tự tìm đường chui vào sâu hơn, mỗi ngày một ít, cành cây ấy vươn dài trong căn gác nhỏ của tôi và đến một lúc nào đó, có lẽ vì không đủ ánh sáng, những chiếc lá xanh dần dần rũ héo, khô lại rồi chết đi. Những ngày mùa hè, tôi hay nghịch ngợm thò tay hái ăn những quả trứng cá đỏ mọng cho đỡ buồn. Cũng có lần, vào một buổi sáng mùa mưa lạnh và ẩm, bầu trời vẫn còn u ám sau trận mưa âm ĩ đêm hôm trước, tôi đã len lén nhìn một con chim sẽ ướt sủng đang rỉa lông trong vòm lá xanh ngắt qua cái cửa sổ nhỏ bị thiếu mất một tấm kính ấy. Nó đậu ngay trên một sợi dây điện trước mắt tôi, cơ thể nhỏ bé co rúm lại trong đôi cánh nặng nề vì nước trông thật tội. Nó không nhìn thấy tôi, còn tôi nín thở quan sát nó thật kỹ lưỡng, tôi không biết mình làm như thế vì cái gì nhưng tôi không muốn rời mắt khỏi con chim. Cứ như thế, tôi dán mắt vào sinh vật bé nhỏ ấy mãi đến lúc nó tung cánh bay đi mới chịu leo xuống gác đánh răng và ăn sáng.

Cái cửa sổ nhỏ xíu còn là nơi tôi thường ngồi rất lâu chỉ để quan sát mọi hoạt động thường ngày diễn ra bên dưới những nhà dọc hai bên đường mà không bao giờ sợ bị phát hiện. Những tán cây trứng cá sum suê phủ khuất ô cửa nhỏ và những người đi ngang qua con đường phía dưới kia có lẽ chẳng bao giờ ngước mắt lên để kiếm tìm cái gì đó trên đây. Khu tôi sống là một xóm trọ đúng nghĩa, nhà ở đây đa số được xây cùng một kiểu và người ta từ tứ xứ đổ về làm ăn sinh sống. Mỗi ngày bước ra khỏi cửa nhà, tôi gặp rất nhiều người nhưng hết thảy trong số họ đều là người dưng, và dù ngày nào tôi cũng gặp một vài người vào cùng một thời điểm và theo cùng một cách nào đó rất tương tự nhưng tôi không bao giờ biết họ là ai, hoặc hình như tôi đang nói dối vì trên thực tế, tôi đã chẳng bao giờ thử tìm hiểu xem họ là ai. Tôi không còn nhớ rõ lắm đó là năm tôi học lớp mấy, đêm ấy tôi online rất khuya. Cái xóm nhỏ cả ngày hỗn loạn vì bị không biết bao nhiêu thứ âm thanh tạp nham vây lấy lúc đó im lìm trong bóng tối đen đặc. Cảm thấy hơi chóng mặt, tôi rời màn hình PC, đến ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài. Ở chỗ người ta mắc cái bóng đèn đện 60W tuốt trên thân cây cột điện phía bên đường có hai thanh niên, một gã đang nói chuyện điện thoại còn gã kia ngồi trên chiếc xe máy dựng cạnh đó, hắn châm một điếu thuốc và hít hơi đầu tiên thật dài. Một lúc sau, không lâu sau khi gã kia kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại,  một thanh niên từ căn trọ gần đó bước ra, đợi anh ta tiến lại gần, hai gã ngồi đợi nãy giờ không nói thêm gì, xông tới túm áo đấm thẳng vào mặt người thanh niên ấy. Người bị đánh không tìm cách bỏ chạy (hoặc là không kịp bỏ chạy) mà khuỵu xuống đường, hai tay ôm chặt đầu cố đỡ những cái đạp thằng cẳng tàn nhẫn của hai gã kia, người thanh niên ấy cũng không van xin hay nói năng gì cả, im lặng chịu đòn giữa âm thanh thuỳnh thuỵch của những cú đấm, cú đạp điếng người. Khoảng hơn một phút sau, hai gã kia phóng xe mất hút vào màn đêm bỏ lại người thanh niên nằm trên mặt đường lởm chởm đá, anh ta gượng đứng dậy thật khó khăn, đúng lúc đó, một phụ nữ từ trong căn trọ anh sống chạy ra, cô ta có vẻ không hề hoảng sợ khi thấy cảnh tượng đó mà điềm tĩnh dìu anh bước vào trong, và thật lạ, họ vẫn  không nói với nhau câu gì. Mọi chuyện xảy ra nhanh đến mức tôi không kịp nghĩ đến việc sẽ chạy ra giúp đỡ mà chỉ nghĩ đó là một cảnh bạo lực thật nhất tôi từng chứng kiến. Mãi về những năm sau này, khi nghĩ lại những gì đã nhìn thấy qua cái cửa sổ nhỏ bị thiếu mất một tấm kính ấy, tôi cảm thấy mình thật cô đơn biết bao, tôi đã không thể kể với ai đó câu chuyện về những quả trứng cá ngọt lịm đầu mùa hạ, về con chim sẻ co ro đậu giữa một ngày mưa âm u, về một trận ẩu đã chớp nhoáng trong đêm khuya khiến tôi đến nghẹt thở mà chẳng làm được gì, và vì thế, tôi tự mình cố nhớ lấy tất cả, mà như vậy thật sự rất cô đơn.

Tôi cất giấu nhiều bí mật tuổi mới lớn của mình trong từng ngóc ngách trên căn gác xép nhỏ này suốt những năm đầu cuộc đời. Ba mẹ tôi hiếm khi leo lên tận đây để kiểm tra xem cái gác có luôn ngăn nắp hay không nhưng cả hai, nhất là mẹ tôi, sẽ làm ầm ĩ cả lên nếu không thấy tôi dọn dẹp chỗ ngủ của mình vào mỗi sáng Chủ Nhật. Ngày trước, tôi nhét một đĩa phim người lớn dưới đáy chồng sách cũ đặt sát góc tường -  nơi đối với tôi có thể được xem là an toàn nhất trong căn trọ nhỏ xíu này. Tôi lôi nó ra play trên PC của mình không biết bao nhiêu lần mỗi khi có dịp ở nhà một mình, vừa chăm chú dõi theo từng động tác thuần thục đến nhàm chán của hai diễn viên (mà đặc biệt là chàng trai), tôi vừa thủ dâm như điên, đương nhiên rồi. Khi tự thỏa mãn nhu cầu tuyệt vời ấy trong không gian của riêng mình, tôi không việc gì phải giữ ý tứ nữa, tôi để mặc cho mọi thứ diễn ra thật bản năng, nghĩa là, tôi không phải cố hết sức kiềm lại hơi thở gấp gáp của mình những khi cao trào như lúc thủ dâm trong bóng tối, đoạn mà cả nhà đã tắt đèn đi ngủ. Nhưng tôi đã không một lần nào ngó ngàng đến cái đĩa ấy nữa từ ngày tôi bắt đầu sử dụng internet. Chắc có lẽ internet cho tôi nhiều thứ cần thiết hơn là một đĩa phim khiêu dâm san lậu dài vẻn vẹn có 45 phút. Bây giờ, khi đã là một thằng con trai 19, những hình ảnh lặp đi lặp lại trên chiếc đĩa đầy những vết xước ngày xưa đã không còn rõ ràng trong trí nhớ của tôi.


Cũng trên cái gác nhỏ này, tôi bắt đầu nhận thấy những thay đổi trên cơ thể mình đoạn tôi bước vào tuổi dậy thì. Đó là một quãng thời gian khó khăn đối với một đứa con trai quê mùa như tôi. Những ngày ấy, giọng nói của tôi rè ra như âm thanh phát đi từ một cái radio bị nhiễu sóng nặng. Tôi phát hoảng khi nhìn thấy những đám lông cứ mỗi ngày một dày thêm ở vùng dưới hai cánh tay, ở bắp chân, và ngay cả ở vùng kín lần lên phía rốn, dĩ nhiên rồi. Tôi mọc thêm một ít râu và mặt mày bắt đầu xuất hiện những đốm mụn rất khó coi. Tôi ghét việc phải nghe những người xung quanh gọi giai đoạn này của sự phát triển là “trổ mã” hay gì gì đó, tôi chỉ đang lớn lên, mà ai thì cũng phải lớn lên. Ba mẹ tôi không bình luận nhiều về những thay đổi trên cơ thể của con trai và tôi cảm thấy như vậy thật tàn nhẫn, ở tuổi đó, lẽ ra tôi cần được trả lời nhiều câu hỏi mà toàn bộ chương cơ thể người trong sách Sinh học lớp 8 cũng chẳng nhằm nhò gì. Vậy mà tôi đã phải tự tìm hiểu lấy tất cả. Tôi xem phim người lớn, tìm đọc mục ‘sức khỏe giới tính’ trên báo và tạp chí. Khoảng thời gian ấy, tôi thấy mình giống với cô bạn Marilyn trong truyện ngắn “Nobody Listens When I Talk” viết bởi Annette Sanford một cách kì lạ.“Bạn là người con trai trong căn phòng có chấn song nơi cửa sổ, là một người đàn bà già nua nằm trên tấm trải giường trắng đang nhìn Chúa mắc kẹt trong cái khung hình, là một đứa trẻ mang vết sẹo trên mặt”.


Mười Tám tuổi,  tôi không sống như những đứa khác. Tụi con trai mới lớn trạc tuổi tôi khi ấy thằng nào cũng ‘rần rần’ - thuốc lá, tiệc tùng thâu đêm, nụ hôn đầu đời với những đứa con gái và thậm chí là cả ‘chuyện ấy. Tụi nó bắt đầu làm người lớn theo cách nào tụi nó muốn, và cả bọn trưởng thành có những sai lầm đầu tiên làm kinh nghiệm. Tôi cũng lớn lên nhưng không phải theo cách của đa số, mà là theo cách của ba mẹ tôi. Ngoài giờ học ở trường, tôi đi bộ về nhà một mình vào buổi chiều, lặng lẽ leo lên cái gác nhỏ ọp ẹp và làm chuyện gì trên này chẳng ai biết. Tôi ít khi ra ngoài vào buổi tối (ngoại trừ một số ngày trong tuần tôi phải đến các lớp luyện thi ca ba tận trong thị trấn, những buổi như thế, tôi toàn được ba đưa đi đón về). Kể cả về cuối tuần thì tôi cũng chỉ nằm ở nhà mà thôi, tôi dành thì giờ đọc tiếp những cuốn sách bỏ dở trong tuần trước hoặc lang thang trên internet suốt ngày. Tôi không đụng đến những trò chơi trực tuyến đang làm điên đảo giới trẻ mà lục lọi đâu đó ra được những quan điểm triết học lạ lẫm, những dòng nhạc của Mỹ từ các thập niên xa xôi và tôi chính thức ‘nghiện’ facebook từ năm lớp 11. Tôi không có bạn thân để tâm sự những vấn đề ở tuổi của mình còn ba mẹ dường như quá bận rộn với cuộc mưu sinh bên ngoài đến nỗi chẳng còn thì giờ đâu mà ngồi nghe tôi nói một cách thật kỹ lưỡng về những điều mà theo họ là ‘chuyện người lớn con nít chưa cần biết’. Mười-tám-tuổi, tôi vẫn còn là đứa con nít trong mắt họ. Tôi luôn xem đó là những cái hố trống hoác cần phải bị lấp đi trước khi một sự ngu ngốc nào đó xô ngã tôi xuống những tầng sâu cô đơn thậm chí còn đáng sợ hơn cả việc một ngày kia ba hay mẹ tôi vô tình phát hiện con trai mình đang thủ dâm theo nhịp độ của một bộ phim khiêu dâm trước màn hình PC. Kể từ đó, tôi nghĩ đến việc tự thiết lập các mối quan hệ trên mạng xã hội, tôi tham gia vào cuộc sống của nhiều người và để họ bước chân vào chính cuộc sống của mình theo những cách lọc lừa và giả tạo. Dù luôn nhìn những hào nhoáng bày ra trước mặt kia bằng cặp mắt theo chủ nghĩa hoài nghi, nhưng kiểu sống của nhiều người làm tôi thấy ganh tỵ phát điên và thậm chí có đôi lần nó khiến tôi phải ôm ghì lấy nỗi thất vọng ghê gớm suốt một thời gian dài sau khi thử đem so sánh tất cả những gì đã thấy với cuộc sống hiện tại của chính bản thân mình. Tôi thấy chán ngấy với cuộc sống nghèo nàn của mình. Vậy đấy, bên lề một thực tại vố dĩ đã nhạt nhẽo, tôi quan sát thế giới lung linh đang vận động ngoài kia qua một màn hình LCD rộng đúng 15 inches như thế suốt những năm trung học của mình. Tôi không dám gọi đó là một khoảng đời thú vị lắm vì tôi đã bị đẩy ra rất xa những gì mà đáng lẽ một thằng con trai đúng nghĩa cần và phải trãi nghiệm ở tuổi đó.
                                                                                                                                 
Có những ngày trường về, tôi mệt mỏi quăng cặp sách vào một xó, nằm dài người ra trong bóng tối mờ ảo của buổi chiều và sự bừa bộn của cái gác chật chội, mồ hôi thấm ướt trên lưng chiếc áo sơ mi trắng tôi mặc cả ngày còn chưa kịp khô. Tôi nhắm mắt để bắt đầu suy nghĩ về một căn nhà đàng hoàng với những căn phòng đàng hoàng mà tôi đã bắt gặp đâu đó trên những cảnh phim truyền hình Mĩ. Trong một không gian vừa đủ (chứ không phải trên cái gác rộng chưa đến 6m2 này), tôi muốn nổi loạn. Thật đấy! Tôi sẽ khóa trái cửa phòng và bật nhạc thật lớn, sẽ quay lại cảnh mình nhảy nhót điên khùng rồi upload lên youtube, hoặc nếu không như thế thì tôi cũng sẽ ngồi bàn luận lảm nhảm về vấn đề gì đó như kiểu một số V-blog bây giờ. Tôi còn muốn đi lại trong phòng mà chẳng mặc bất cứ thứ quần áo gì trên người, ngay cả khi ngồi học hoặc cuộn mình trong chăn lúc ngủ. Tôi muốn phòng của mình được khoét thêm một cái hốc có thanh sắt vắt ngang kiểu như cái hốc nhìn thấy trong phòng của cậu bạn Dwayne trong  ‘Little Miss Sunshine’ để mỗi ngày tập môn xà đơn. Nói thật, tôi luôn bị ám ảnh bởi chiều cao của cơ thể mình. Đối với tôi, nếu cơ thể đạt đến một ngưỡng cao vừa đủ, sau này tôi sẽ tự tin và dễ thành công hơn về nhiều mặt. Tôi thấy những đứa con trai sống trong thành phố cùng lứa với mình đa số đều to cao và cứng cáp, tụi nó có những điều kiện phát triển thể chất mà ở miền quê tôi sống còn lâu mới theo kịp, và đương nhiên, cái gác xép 6m2 của tôi chẳng có nghĩa lý gì so với một phòng tập thể dục đạt chuẩn hay hồ bơi có thềm nhảy cao.


18 của tôi lặng lẽ đi qua, không ồn ào cũng chẳng có mấy kỷ niệm gì ấn tượng cho lắm. Cũng như những đứa bạn khác, vùi đầu vào đống sách vở để chuẩn bị cho kì tuyển sinh đại học là công việc lấy đi của tôi nhiều thời gian nhất. Và bằng một chút nỗ lực, cuối tháng 7 năm 18 tuổi, giấy báo nhập học  được gửi về, tôi đã đỗ vào một trường công lập trong thành phố. Từ đó, tôi khăn gói lên đường, bắt đầu cuộc sống sinh viên đi học xa. Thường thì hai tuần, hoặc có khi cả tháng trời tôi sẽ về thăm gia đình một lần vào những dịp cuối tuần. Mỗi khi về đến nhà, tôi âm thầm xách balo leo lên cái gác nhỏ ọp ẹp của mình và làm chuyện gì trên này chẳng ai biết.

Viết rất lâu
10/2012

.ỵ ỵ ỵ ỵ ỵ ỵ.

22.5.12

Lời mở đầu sổ lưu bút của lớp trưởng

Mùa hè năm cuối cấp, mùa không còn rạo rực những ngày la cà vui chơi, mùa chợt thấy mình không còn là trẻ con…

Mùa hè năm cuối cấp, mùa ùa về khi tuổi đời đã ngót Mười Tám, biết yêu thương nhiều hơn và biết sống có trách nhiệm hơn. Tuổi trẻ nâng niu những tình yêu bé nhỏ, trong trẽo và mong manh. Bạn bè yêu nhau từ những tiết thể dục trên sân cỏ, hỳ hục với bài khởi động dưới cái nắng gắt gỏng ban trưa, ta yêu nhau bằng những những trận chiến nảy lửa trong giờ ra chơi chỉ vì một miếng xoài dầm chua cay, con trai con gái yêu nhau bằng những phút dỗi hờn vu vơ, bằng những ước hẹn rất đỗi thầm kín. Mười Tám tuổi, mình xếp ngay ngắn vào trong hành trang cuộc đời niềm tin yêu, kỳ vọng của gia đình, thầy cô, bè bạn. Mình gieo vào quả tim ấm hạt quyết tâm tô vẽ quê hương đất nước bằng những gam màu tươi sáng nhất. Bạn thấy không, cuộc đời đang vẫy gọi những con người đương độ 18 chúng ta…

5.8.11

Anh đã quên

“Có những thứ đã mất đi thì mãi mãi về sau không lấy lại được. Song, cũng có những thứ mất đi rồi, tìm lại được rồi nhưng đâu còn nguyên vẹn như xưa”

Anh viết về nó bằng những gì anh đang quên. Anh thổ lộ những gì anh chưa bao giờ nói ra trong tình bạn này.

Nó gầy, cao, nước da ngâm. Mọi người đăc biết ấn tượng về nó bởi mái tóc xoăn tít áp sát da đầu. Thấy bảo, tụi con trai tóc xoăn là những thằng chúa nói xạo, anh chưa bao giờ thử kiểm chứng điều đó nhưng anh biết nó là một đứa bạn chơi được. Anh thích nhìn chòng chọc nó vì đối với anh, nó rất “lạ”. Mỗi cử chỉ, hành động của nó đều cho thấy nó là mẫu người lúng túng trước đám đông. Hãy nhìn nó mỗi lần giáo viên gọi đứng lên trình bày quan điểm trước cả lớp mà xem, tay chân cứ lóng ngóng như một món đồ chơi bị hỏng, nó dường như không có khả năng diễn tả những suy nghĩ của mình một cách thật bình tĩnh. Chứng kiến cảnh tượng đó không ai nhịn nổi phải cười ầm cả lên, lớp học thường xuyên được những phen thả ga vì nó. Anh thường bày những trò láu cá để trêu nó, đặc biệt vào giờ giãi lao, khi anh cố tình nhại lại những động tác ngớ ngẩn của nó thì lũ bạn đứng vây xung quanh có thể cười lăn cười bò ra ấy chứ. Rồi nó giận anh, anh rối rít tìm cách xin lỗi và mọi chuyện coi như chưa từng xảy ra…

2.8.11

Người yêu tôi mãi mãi là người tôi yêu

Đừng tưởng tôi không yêu ai vì thực ra tôi đang yêu mà không ai biết đấy thôi. “Người yêu” tôi chưa bao giờ nói yêu tôi, người ấy cũng chưa bao giờ nắm tay hay ôm hôn tôi một lần nào cả…

Số phận cho tôi một tình yêu trong trí tưởng tượng. Tôi đem cái tình ấy gặm nhấm qua từng ngày buồn tẻ. Tình yêu trong trí tưởng tượng là khi người bạn yêu không biết bạn đang lén quan sát họ từ một góc khuất của cuộc sống, là khi bạn chạy quanh quẩn cố tìm một chỗ nấp thật kín đáo trước những cảm xúc thật lạ trỗi dậy trong chính bản thân mình hay là khi bạn đang nghịch ngợm với “chiếc mặt nạ màu trắng”…

Khi bạn nghĩ mình đang yêu, mọi thứ thuộc về đối phương thật hoàn hảo.

7.5.11

Lucky

22:20 Ngày 7 tháng 5 năm 2011

Tối hôm nay tự nhiên muốn đi ngủ sớm, mới 8h mà hai mắt mở không lên. Nhưng không thể muốn là ngủ ngay, vì sắp thi nên ráng học thêm chút nữa. Vừa ngồi vào bàn chưa giải được một cái đề thì hai, ba tin nhắn dồn dập gửi đến với cùng một nội dung: “Mày biết tin gì chưa? Thằng Lucky bị tai nạn xe chết rồi”

Trong những phút đầu tiên, tôi không dám tin đó là sự thật, tôi bị shock, tôi cố trấn an suy nghĩ và cũng vào giây phút đó, tôi nhận ra hôm nay không phải là ngày cá tháng 4, không có lý do gì để mọi người đùa cợt kiểu đó. Lucky đã đi rồi, mãi mãi…

10.5.10

Những ngày mưa tôi viết

Tháng 5, những cơn mưa đầu mùa lát đát rơi giữa cái nắng ban trưa nóng rát của Miền Nam, mưa chợt đến rồi cũng tan nhanh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, mưa tạnh, bỏ lại sau lưng bầu khí hầm hực, hành hạ người ta đến phát “khùng”. Xem bản tin dự báo thời tiết mấy ngày qua mới biết, Sài Gòn, Bình Dương, Vũng Tàu và một số tỉnh Miền Đông khác cũng đã đón những trận mưa đầu tiên…

Mùa “ẩm ướt” chưa thực sự bắt đầu theo đúng bản chất và ý nghĩa của nó, vì có lẽ ai cũng biết, mưa gió trong Nam dữ dội và dai dẵng đến chừng nào…mưa gió trong Nam ướt đẫm những niềm vui nhỏ bé và cả những nỗi buồn không tên…